Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

7- Quốc Tế: VN Cơ Nguy Sắp Vỡ Nợ Quốc Gia; CSVN Bác Bỏ Bản Phân Tích của Nomura...

HANOI -- Nợ tràn ngập nợ quá nhiều... Chính phủ CS Việt Nam có thể vỡ nợ hay không?
Tiến sĩ Trần Vinh Dự trên trang blog của Đài VOA hôm Thứ Tư 9-12-2009 nêu ngay trong nhan đề bài “Lo ngại về nợ quốc gia của Việt Nam.”

Tiến sĩ Trần Vinh Dự nêu ra quan điểm từ nhận xét của tập đoàn đầu tư Nomura nói rằng VN có thể “vỡ nợ quốc gia.” Lập tức, cũng theo tiến sĩ Trần Vinh Dự, Bộ Tài Chánh CSVN lên tiếng rằng không có chuyện vỡ nợ, mà “khó khăn nhưng đó chỉ là nhất thời.”

Tiến sĩ Trần Vinh Dự viết, trích:

“…Trong một báo cáo được công bố vào ngày 8 tháng 12 vừa qua, tập đoàn đầu tư Nomura đã đưa ra những nhận định u ám về triển vọng kinh tế ở Việt Nam. Bloomberg trích lại nguồn này cho biết “ Việt Nam đang có những đặc điểm kinh điển của khủng hoảng ở thị trường mới nổi và các nhà đầu tư phải mua bảo hiểm chống lại một cuộc vỡ nợ quốc gia.”

Nomura cũng nhận định Việt Nam đang đứng trước rủi ro bị hạ thấp hạng đối với các khoản nợ quốc gia. Hiện nay các khoản nợ quốc gia của Việt Nam được Moody xếp hạng Ba3 và Standard & Poor’s xếp hạng BB. Hồi giữa năm 2008 vừa qua, Standard & Poor’s đã hạ thấp mức xếp hạng chỉ số tín dụng quốc gia của Việt Nam từ “ổn định” (stable) xuống “tiêu cực” (negative).

Gần đây hơn, hồi cuối tháng 6 năm 2009, Fitch Ratings đã đánh tụt một bậc xếp hạng định mức tín nhiệm nợ dài hạn bằng đồng nội tệ của Việt Nam xuống mức BB-. Theo VNeconomy, với mức xếp hạng BB-, Việt Nam đang có chung định mức tín nhiệm nợ đồng nội tệ với Kenya và Serbia. Trong số 18 nền kinh tế châu Á mà Fitch theo dõi, Việt Nam có mức xếp hạng tín nhiệm nợ nội tệ đứng thứ 4 từ dưới lên, cao hơn so với Sri Lanka, Papua New Guinea và Mông Cổ.

Nomura cũng cho rằng chi phí bảo hiểm nợ quốc gia của Việt Nam khỏi vỡ nợ có thể sẽ tăng vọt lên mức 400 điểm cơ bản nếu vấn đề mất cân đối cán cân vãng lai tiếp tục xấu đi. Mức chi phí bảo hiểm này hiện nay là vào khoảng 231 điểm.

Quan ngại về khả năng vỡ nợ hàng loạt ở các nước đang phát triển được hâm nóng lên gần đây sau sự kiện tập đoàn Dubai World tìm cách hoãn nợ hồi cuối tháng trước.

Phản ứng trước báo cáo mới nhất này, ông Nguyễn Ngọc Anh của Bộ Tài chính đã phủ nhận đánh giá của Nomura và cho rằng báo cáo này đã cường điệu khi nói Việt Nam đang có cuộc khủng hoảng cán cân vãng lai. Ông Anh nhìn nhận Việt Nam đang phải đối mặt với một số khó khăn nhưng đó chỉ là nhất thời...”

Toàn văn bài phân tích chuyên môn và phức tạp này có thể đọc ở đây:
**************************
8- Sau hội nghị chuột ra khỏi hang đi phá hoại

Lê Hải Lăng


Sau hội nghị “Vịt Kìu Hà Lội”, những con chuột đã ăn no đủ mùi vị cống rãnh Ba Ðình, chúng sẽ tản mác ra bốn phương hải ngoại để tiếp tục gặm nhấm chất phế thải cộng đồng. Chúng được nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa búa liềm phát cho cái bị với cây dao hai lưỡi rồi mang ra xứ sở người thi hành nhiệm vụ.

Hồi thời kỳ cải cách ruộng đất, tập đoàn cáo Hồ dùng sân vận động để bắt từng người ra đấu tố. Thời buổi tin học như bây giờ đảng xử dụng văn nô dùng các diễn đàn chính trị để lôi người ra pháp trường. Có khi dùng thủ thuật kéo cá nhân này cá nhân nọ vào cuộc để chửi bới hạ cấp như trường hợp một số bài báo trong thời gian qua. Những cây viết đánh phá chuyên nghiệp này lấy danh nghĩa là người quốc gia để phá người Việt tỵ nạn, điển hình là mạt sát vô căn cứ những người đã một thời là nhà văn, nhà báo Việt Nam Cộng Hòa, hoặc những nhà thơ đã vô tù trong lò cộng.
Những bài chửi rủa hàng tôm cá kiểu chợ Cầu Ông Lãnh như thế thì ai mà không biết họ thuộc dạng cáo con nối vòng tay lớn cho đảng.

Bản chất cộng sản là phi nhân, vô tôn giáo. Vì thế người trần thế tên Hồ mới ngồi với Phật ở chùa Bình Dương. Trong nước đảng đánh te tua từ Thái Hà tới Bát Nhã. Giáo dân phải đứng giữa trời làm lễ cầu nguyện Chúa. Tăng ni bị đuổi ra khỏi tu viện, còn bị nhà nước ra lệnh không được chùa quốc doanh nào cho tá túc. Có kẻ bị sứt đầu, đổ máu trong bàn tay du côn của đảng mướn tới trấn lột. Trong nước như thế, hải ngoại đảng dùng những bàn tay nối dài mặc áo thầy tu, cố đạo lợi dụng quyên tiền... rồi lấy danh nghĩa tôn giáo để đưa sư sãi công an từ Việt Nam tới trụ trì.

Ðảng dùng văn nghệ để chia rẽ

Trước 75 không ai có thể biết nghệ sĩ Kim Cương nằm vùng. Cách đây không lâu không ai có thể nghĩ là ca sĩ Ái Vân cò mồi cho VC. Ðảng bơm vài trái bong bóng chứa đô-la thả lưng lửng. Bọn háo ăn, bọn trở cờ, bọn bầu sô hợp tác với bọn lái buôn báo giới tổ chức đại nhạc hội thế này thế kia.
Tụi đầu trâu mặt ngựa này đã có những ngày chết đói giữa biển, đã có những ngày đảng ị c... bắt ăn. Ăn không được thì bỏ nhà cửa chạy trốn. Có cái nhục nào bằng hùa nhau làm tay sai cho cái nghị quyết khốn nạn của đảng côn đồ? Nuôi đảng béo cò để tiếp tục áp bức 80 triệu dân trong nước. Rồi đây những ca sĩ múa may trong đại hội sẽ vác mặt về lại quê hương họ đã tá túc tỵ nạn để xin đi hát trong các đại nhạc hội...

Tập đoàn cộng sản ranh mương, quỷ quyệt vô lường

Từ năm 75 về trước, người miền Nam cả tin, nhẹ dạ, cho nên bị Vẹm lợi dụng cảnh sống tự do dân chủ mà cài người len lỏi vào các cơ quan công quyền một cách quy mô. Chúng trà trộn vào các phong trào đối kháng sách lược chính phủ rồi giật dây, tạo hỏa mù. Chúng bén gót tôn giáo luồng gió bẻ măng, đục nước thả câu. Chúng a tòng ve vuốt giới trí thức không được trọng dụng. Chúng lợi dụng bầu nhiệt huyết hăng say thích đổi mới xã hội của tầng lớp sinh viên... Từ đó, hướng dẫn sinh viên học sinh biểu tình, hô hào giới lao động đình công, lôi kéo giới tiểu thương bãi chợ, một số thầy tu, linh mục, dân biểu, trí thức giáo sư đại học, một số văn sĩ, nhà báo, nghệ sĩ ... Tất cả đã cố tình hợp tác hay bị lợi dụng làm tay sai cho Vẹm. Họ đã hiện nguyên hình sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Và họ đã thật sự hối hận khi đảng hết lợi dụng rồi thải họ ra khỏi lề xã hội đỏ.

Ðường xưa lối cũ

Ðảng vẫn xài những con tốt qua sông làm nghề nằm vùng đánh phá. Ðảng tận dụng những bọn trở cờ, đón gió chiều nào nương theo chiều đó. Bọn thời cơ xu hướng, bọn chính trị ngửi mùi xôi thịt để hạ mình bưng “bô”. Ðảng vuốt ve thành phần nghệ sĩ ca hát nước ngoài hết thời, vì đám này muốn thấy tên tuổi lên trang báo Vẹm để nổi tiếng? Họ muốn trở thành “Cô gái Sài Gòn đi tải đạn” ra chiến trường hải ngoại?

Thật là nhục nhã! Thật là trơ trẽn thay cho những bộ mặt người chịu làm kiếp trâu bò kéo cày cho đảng để đảng tiếp tục con đường độc tài cai trị, hành hạ tám mươi triệu người dân thấp cổ bé miệng.
Những con chuột len lỏi rúc phá cộng đồng hải ngoại, đâu có biết rằng một ngày nào đó khi mà tập đoàn cộng sản Việt Nam hoàn toàn bị lệ thuộc Bắc phương, thì đừng hòng có ngày về cố hương chui ống cống. Chệt chận đường biển rồi, hỏi dân đánh cá miền Trung thì biết.

Trong ba mươi bốn năm nay cộng đồng Việt hải ngoại đã xả thân góp tay cùng người dân trong nước tranh đấu cho một thể chế tự do dân chủ, cho đồng bào có quyền được ăn nói, cho đất nước rạng ngời, cho Tổ Quốc giang sơn vẹn toàn lãnh thổ. Ai làm tay sai cho đồ tể Ba Ðình? Ai triều cống lãnh hải, lãnh thổ cho Tàu cộng? Chắc chắn bọn này sẽ có ngày đền tội với dân tộc.

Giới trí thức, sinh viên, tuổi trẻ quốc nội đã và đang sát cánh kề vai âm thầm tìm mọi phương tiện trong tầm tay để đối mặt với tập đoàn quỷ đỏ ma vương. Ngay cả người dân quê mất đất sống, ngay cả người dân nghề biển không có nơi đánh cá, người Thượng không có núi để làm rẫy, những người quê nghèo nàn, mù chữ sống bình dị như thế còn dám trả lời trước ống kính đài Á Châu Tự Do để nói cho người Việt hải ngoại biết cái khốn nạn của cuộc sống lầm than dưới bàn tay cai trị độc ác của cộng sản.

Thế thì bọn người mang danh trí thức Việt Kiều về họp nối đuôi làm kiếp vượn tại sao không vô hang Ba Ðình mà sống luôn cho hợp với đàn mẹ đàn con. Hà cớ nào trở ra nước ngoài chui rúc để phá hoại cộng đồng người Việt Tự Do?

Lê Hải Lăng



*************************

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009



9- Đổi tiền, đỉnh cao trong nghệ thuật ăn cướp của các chế độ cộng sản
Ngô Văn


11 giờ sáng ngày 30 tháng 11 năm 2009, báo, đài ở Bắc Hàn đột nhiên thông báo cho người dân hay rằng, kể từ 2 giờ chiều cùng ngày (30/11/2009) cho đến ngày 6 tháng 12 năm 2009 sẽ tiến hành việc đổi tiền theo tỷ giá 100 đồng won cũ ăn 1 đồng won mới, và mỗi hộ chỉ được đổi được tối đa 1,000 đồng tiền mới mà thôi. Sau thời hạn đổi tiền vừa kể, tiền cũ sẽ vô giá trị.

Nhìn vào tỷ giá hối đoái giữa đồng won cũ với đồng đô la Mỹ cũng như giá cả của gạo (tức lương thực chính của người dân), người ta sẽ biết mức sống người dân Bắc Hàn như thế nào trước và sau khi đổi tiền.

Theo tỷ giá chính thức thì 100.000 đồng won cũ tương đương với 800 đô la Mỹ. Như thế có nghĩa là, sau khi đổi tiền thì giá trị số tiền đổi được chỉ còn 8 đô la. Hối đoái chính thức thì như vậy, nhưng thực tế thì thê thảm hơn nhiều. Trên thị trường chợ đen, là nơi phản ảnh mãi lực thực sự của đồng bạc, thì 100.000 tiền cũ chỉ đổi được 40 đô la; như vậy, khi đổi sang tiền mới chỉ còn trị giá 40 xu Mỹ. Việc đổi tiền và giới hạn vừa kể ngay lập tức khắc đã gặp phản ứng dữ dội của người dân Bắc Hàn. Đây là lần đầu tiên có những tin không chính thức từ Bắc Hàn cho biết, đã có nhiều vụ tự tử cùng những cuộc tụ tập chửi rủa chế độ, hay ẩu đả với lực lượng an ninh. Sau những phản ứng đó của người dân, Bình Nhưỡng đã miễn cưỡng tăng giới hạn số tiền mặt được đổi lên 150 ngàn, và tối đa trong trương mục tiết kiệm ở ngân hàng là 300 ngàn (tiền cũ). Ngay cả với giới hạn mới vừa được nâng lên đó, thì sau khi đổi tiền, tối đa mỗi gia đình người dân Bắc Hàn (bất kể nhân số nhiều hay ít) cũng chỉ còn lại số tiền giá trị thực sự chỉ khoảng 180 đô la Mỹ.

Nền kinh tế Bắc Hàn đã đứng ở trên bờ vực của sự xụp đổ từ mười mấy năm qua. Trong thập kỷ trước, nạn hạn hán và đói kém đã giết hơn 2 triệu người (tức khoảng gần 10% dân số). Vào cuối thập niên 90 của thế kỷ trước, bắt chước một phần nhỏ những cải cách kinh tế ở Trung Quốc, chính quyền Bắc Hàn cho phép người dân được bán ra thị trường những sản phẩm làm ra. Nền kinh tế tập trung trong tay nhà nước ngày càng èo uột. Hệ thống phân phối thực phẩm bị gãy đổ, nên chợ đen phát triển mạnh và trở thành thành phần kinh tế duy nhất khởi sắc ở Bắc Hàn; đồng thời tạo nên giai cấp trung lưu ở nước này. Đây là điều mà nhà nước cộng sản Bắc Hàn muốn chặn đứng. Năm 2005, Bình Nhưỡng công bố họ sẽ củng cố các phương pháp để phân phối hạn chế lương thực và hàng hoá, đồng thời gia tăng kiểm soát mọi loại hàng hoá của các tư thương; nhưng kết quả của các biện pháp này chẳng mấy thành công. Vì vậy, họ tiến hành đóng cửa mọi cửa hàng của tư nhân. Tháng 7 vừa qua khu thương mại Phyongsong, là khu thương mại lớn nhất của các thương nhân ở phiá bắc Bình Nhưỡng, bị đóng cửa. Và nay thì nhà nước tiến hành đổi tiền.

Giá gạo vào tháng 6 năm 2009 khoảng 2000 won cũ/kg = 20 đồng won mới. Trong một xã hội mà mọi thứ lương thực, thực phẩm và hàng hoá đều nằm trong hệ thống phân phối hạn chế, thì đầu cơ tích trữ là điều tất yếu sẽ xẩy ra. Với giới hạn số tiền won mới được đổi, không biết giá cả của gạo sẽ biến động ra sao. Nhưng ngay sau khi lệnh đổi tiền được loan báo thì mọi cửa hàng quốc doanh đều đóng cửa đợi nhà nước ấn địnhh giá mới; và giá gạo chợ đen đã bắt đầu tăng, cho dù nhà nước răn đe rằng sẽ trừng phạt thật nặng, có thể tử hình những ai lợi dụng tình hình để lên giá.

Chuyện đổi tiền cướp tài sản người dân của chính quyền Bình Nhưỡng làm người ta không khỏi nhớ lại cảnh đổi tiền ở miền Nam Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Lần thứ nhất vào 8 giờ sáng đến 11 giờ tối ngày 22/9/1975. Trước đó đã có những tin đồn đại về việc đổi tiền, vì ai cũng biết rằng trước sau gì đồng tiền miền Nam cũng sẽ bị huỷ bỏ. Ngay tối hôm trước ngày đổi tiền, báo đài nhà nước vẫn “thề chết thề sống” chưa có chuyện đổi tiền. Thế nhưng, sáng hôm sau lệnh giới nghiêm được ban ra để... đổi tiền. Cứ 500 đồng tiền cũ ăn 1 đồng tiền mới (gọi là tiền giải phóng) và mỗi hộ bất kể bao nhiêu người cũng chỉ đổi được 200 đồng tiền mới mà thôi. Nhiều người, nhiều gia đình quá uất ức vì tài sản bị cướp một cách trắng trợn nên đã tự tử. Đến ngày 3/5/1978, để thống nhất tiền tệ cả nước, nhà cầm quyền lại đổi tiền thêm một lần nữa. Ở miền Bắc đổi tiền cũ sang tiền thống nhất theo tỷ giá 1 đồng cũ ăn 1 đồng tiền mới, còn miền Nam thì 1 đồng giải phóng 8 hào tiền mới. Mỗi người chỉ đổi được 100 đồng tiền mới, hộ nào có hơn 3 người thì từ người thứ ba trở đi chỉ được đổi 50 đồng tối đa và tối đa chỉ được 500 đồng cho dù hộ đó có trên chục người. Số tiền người dân quê được đổi chỉ bằng nửa dân thành thị. Người nào, hộ nào còn dư tiền không được đổi phải ký ủy thác cho ngân hàng (nhưng phải chứng minh là số tiền đó do sức lao động của mình làm ra chứ không phải hưởng lợi từ sức lao động của người khác), khi cần dùng có thể rút ra nếu có lý do chính đáng, nhưng thực tế chẳng có mấy ai rút lại được.

Thực ra, những lần đổi tiền có giới hạn vừa kể cũng là dịp để những cán bộ có quyền thế (hoặc có tay trong) làm giàu thêm, bằng cách “nhân nghĩa” đổi tiền dùm cho những số tiền ngoài định mức rồi chia nhau. Thậm chí có khi cán bộ đổi tiền dùm lấy 8 phần, người có tiền nhờ đổi chỉ được 2 phần. Tuy biết là bị bắt chẹt, nhưng nhiều người vẫn phải chịu. Vì như vậy còn hơn là sẽ phải mất trắng số tiền vượt quá giới hạn được đổi.

Nhận xét về mấy lần đổi tiền ở Việt Nam sau năm 1975, trên diễn đàn thảo luận X- Café, tác giả Duy Anh đã đưa ra một nhận định tuy ngắn, gọn, nhưng thật đầy đủ và sâu sắc như sau: (*)

“Ba vụ đổi tiền sau 1975 đã được tiến hành trong những hoàn cảnh bất công và không trong sáng đối với xã hội miền Nam Việt Nam cũng đã để lại hậu quả vô cùng tai hại cho đất nước hàng chục năm sau.

Thực chất, đây là một hình thức cướp đoạt tài sản của kẻ bại trận tương tự như những vụ cướp bóc xảy ra trong thời thượng cổ khi quân xâm lăng chiếm xong mục tiêu.

Ngay sau 1975, 500 đồng VNCH bị đổi thành 1 đồng "giải phóng" mà không dựa trên một tiêu chuẩn, nghiên cứu vật giá nào cả. Qui định mỗi hộ chỉ được đổi 200 đồng tiền mới đã bần cùng hóa dân miền Nam khiến họ phải bán rẻ các tài sản cố định khác cho những kẻ thắng trận vẫn giữ được nguyên tiền của họ.

Đến tháng 7/1976 sau hiệp thương thống nhất, dân miền Nam lại một lần nữa bị mất tiền với tỉ lệ chuyển đổi là 1 đồng miền Nam ăn 0.8 đồng thống nhất cũng không dựa trên một nguyên tắc kinh tế nào cả. Lại ấn định một khoản nào đó, phần tiền dư ra bị bắt buộc bỏ vào quỹ tiết kiệm, chỉ được lấy ra sau khi được phép của các cơ quan có chức năng, nghĩa là sau khi đóng thủ tục đầu tiên.

Đến kỳ đổi tiền Giá-Lương-Tiền năm 1985 10 đồng ăn một đồng thì toàn thể dân chúng Nam Bắc đều chết chùm với nhau, chỉ có giai cấp cán bộ đảng viên là hả hê.

Tình trạng kinh tế tồi tệ hiện nay của đất nước là hậu quả tất yếu của chính sách nhà nước CSVN, chẳng có gì là lạ cả. ..."


*****

Tóm lại, qua những cuộc đổi tiền ở Việt Nam sau năm 1975 và ở Bắc Hàn mới đây, người ta thấy điểm chung của hai nhà nước “xã hội chủ nghĩa anh em” này là dùng phương pháp đổi tiến để cướp trắng tiền của mồ hôi nước mắt của người dân một cách hợp pháp, hầu bần cùng hoá nhân dân. Từ đó, song song với chính sách nhân hộ khẩu chặt chẽ, cũng như ngăn sông cấm chợ một cách nghiệt ngã, những nhà nước độc tài này dễ dàng cai trị bằng cách bóp bao tử của người bị trị.



*************************

10- KHÔNG "BIẾT CÁCH NÓI" HAY LÀ KHÔNG “BIẾT ĐÁNH GIÀY BẰNG LƯỠI” ?
Lê Diễn Đức


Bài viết của Nguyễn Hữu Liêm về Đại hội Việt kiều được mọi người chiếu cố, sắp sửa đạt mức kỷ lục trên talawas blog. Và không chỉ trên talawas blog.

Tôi cũng tham gia cuộc luận chiến này bằng ý kiến dưới bài của anh ta trên talawas blog với câu: “Tôi cảm thấy buồn nôn vì tởm lợm”. Tôi nghĩ thế là đủ.

Tôi suy ngẫm, tức anh ách. Nhưng rồi cười khẩy. Hết cười khẩy thì cười bạt mạng!

Những chuyện xót xa, vỡ mộng, té ngửa, tả hoá tam linh của các thế hệ Việt kiều về xây dựng Tổ quốc quê hương xã hội chủ nghĩa, hẳn đến mùa quýt kể cũng không hết. Thế nhưng vẫn chưa đủ làm chiếc gương cho Việt kiều thế hệ sau 1975 soi nhìn lại chính mình.

Nhắc lại vài vụ trong những năm gần đây vậy.

Trần Văn Trường, một Việt kiều “yêu nước” can đảm, dám treo cả cờ đỏ sao vàng và ảnh Hồ Chí Minh tại Orange County, thủ đô của người Việt tị nạn cộng sản ở California. Trong năm 2005 anh ta đã bán tài sản trên đất Mỹ cùng vợ và 2 con trở về Việt Nam làm ăn. Cứ tưởng bở, sẽ được tiếp đón đặc ân như một anh hùng! Anh ta không biết rằng, với giới chức đương quyền, anh ta chẳng có vị gì, thậm chí còn bị cho là ngu ngốc. Muốn làm ăn hả? OK! Nhưng phải biết học luật chơi. Vị “anh hùng” từ miền Bolsa đã quá ư kém cỏi, không thuộc bài. Chia chác, lót tay chưa đủ, không đúng người, đúng chỗ, nên quan chức địa phương ở Lai Vung, Đồng Tháp đã phải dạy cho bài học nhớ đời. Anh ta bị toà án tỉnh phong tỏa hết tài sản và giữ luôn cả số tiền bán cá 1.054.490.000 đồng. Ước mơ “xây dựng quê hương” như một cục đá ném xuống hồ. Chìm nghỉm. Tắt lịm.

Vụ thứ hai khá ồn ào và được người trong nước chú ý nhiều vì liên quan tới cựu hoa hậu Hà Kiều Anh. Trong năm 2005 toà án đã xử phu quân của nàng, Nguyễn Gia Thiều, Việt kiều Pháp, 20 năm tù về tội buôn lậu, trốn thuế, và nộp phạt 130 tỉ đồng.

Điều đáng nói là trong vụ án này có đến 10 bị cáo nguyên là cán bộ hải quan chống hàng lậu, những kẻ xúi giục, tiếp tay cho việc làm ăn của Nguyễn Gia Thiều, nhưng vì không nói chuyện phải quấy đúng nghĩa với thượng cấp nên cùng lãnh đủ.

Hơn nữa, theo tôi biết, vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ, Nguyễn Gia Thiều hoắng huýt, không biết thân phận Việt kiều, chỉ là kẻ lạ, ngoại đạo. Vợ là hoa hậu ư ? Sẽ cho thành hoa héo, nói theo ngôn ngữ của các anh chị ăn chơi bậc nhất trong đám CCCC (Con Cháu Các Cụ) mà tôi có nhiều cơ hội tiếp cận. Dám nhảy vào lãnh vực truyền thông ư ? Đây là lãnh thổ béo bở, sân chơi với biên độ rất hẹp chỉ dành cho giới elite quyền lực, giống như lãnh vực xuất nhập vũ khí. “Việt kiều là cái đéo gì ?” – Một cựu thái tử của triều đại Ba Đình đã nói với tôi như thế – Láo lếu, chết là phải.

Cũng trong năm 2005 vụ án Trịnh Vĩnh Bình sôi động dư luận người Việt trên toàn thế giới, vì bị kiện tới Toà án quốc tế tại Thụy Điển. Ông Việt kiều Hà Lan đã mang về Việt Nam đầu tư khoảng 4 triệu đôla (số tiền rất lớn vào cuối thập kỷ 80, đầu 90). Khi số tài sản của ông Bình lên đến khoảng 20 triệu đôla, thì công an cài bẫy. Ông bị vào tù và tài sản bị cướp trắng. Đám khác trong vụ tranh chấp này mở khoá cửa sau nhà tù cho ông Bình thoát hiểm về lại Hà Lan. Vụ án liên đới tới cả Tổng cục II, Bộ Quốc phòng, dính líu đến cả Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Mạnh Cầm, Phan Văn Khải, Lê Minh Hương. Nghe chừng khó nuốt nổi cục xương trước Toà án quốc tế và để tránh muối mặt trước dư luận, Hà Nội đã tìm cách thoả hiệp chuyện đền bù ông Bình số tiền thiệt hại hơn 100 triệu đôla để chấm dứt tranh tụng.

Thằng bạn học cùng lớp thời phổ thông hiện đang giữ trọng trách trong bộ máy nhà nước ở Hà Nội, gần đây tâm sự với tôi rằng, trong tất cả các đề án đầu tư lớn ở Việt Nam đều phải có người bảo kê, nếu không nguy cơ sập tiệm không biết sẽ đến vào lúc nào.

Người đứng ra bảo kê hoặc là trực tiếp các “đại ca” hoặc đệ tử có quan hệ gần gũi với một trong các “đại ca”, tức là thành viên của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam. Hắn nói, hầu như ai cũng nhìn thấy sự thối nát, suy đồi đạo đức của công chức nhà nước Việt Nam hiện nay. Trong hàng ngũ đảng viên chỉ khoảng 20% có chức vị là được hưởng đặc quyền, đặc lợi, còn lại có cuộc sống rất bình thường, nếu không nói khó khăn. Cái khó cho sự đổi thay là dù bất mãn, đại bộ phận thụ động ngồi chờ thời của một cuộc cách mạng nào đó, không ai dám làm lính tiên phong, luôn sống trong sợ hãi bị đè bẹp và văn hoá nô lệ. Phần còn lại thì tận dụng thời cơ tranh tối tranh sáng để chụp giật, đầu cơ, vơ vét làm giàu.

Hắn cho tôi biết, chuyện mua quan bán chức ở Việt Nam bây giờ phổ biến, dư luận công khai trên cả diễn đàn Quốc hội. Giá cao nhất là Bộ trưởng Giao thông, 50 tỷ đồng, bởi vì nơi đây tập trung nhiều dự án lớn nhất về xây dựng hạ tầng từ tiền của các quỹ tài trợ phát triển và tiền vay các ngân hàng quốc tế. Tất nhiên không phải có tiền là mua được, tiền phải nộp đã đành, mà còn phải có đủ độ tin cậy để được nộp cả mạng nữa, tức là mày ăn thì phải biết nôn ra cho tao với, ăn hết, bội thực là có ngày chết. Con cái các quan chức được gửi ra nước ngoài học (nhưng rất ít ai gửi con đi Trung Quốc) để tránh xa môi trường đạo đức bị huỷ hoại và nền giáo dục tệ hại (do chính họ gây nên). Không những gửi con học mà họ còn mua luôn nhà cửa cho con ở nước ngoài.

Một môi trường chính trị xã hội nhơ nhuốc dưới sự cai trị độc quyền bởi một băng nhóm lưu manh và mafia đúng nghĩa!

Bản thân người trong cuộc còn ghê tởm, vậy mà, thật hết sức ngạc nhiên, tại sao lại vẫn có những Việt kiều tiếp tục ngu ngốc ngộ nhận.

Thực ra nếu ngộ nhận thật thì họ đáng thương hại hơn là đáng trách. Tiếc thay, đại đa số trong phường giá áo túi cơm này là những tay thích đánh giày bằng lưỡi cho các quan chức cộng sản. Loại người này thuộc loại cơ hội đến mức bẩn thỉu, trong bụng nhiều khi chửi rủa còn ác độc hơn cả những tay được gọi là “phản động” như tôi, nhưng ngoài mặt thì xun xoe, đi bằng đầu gối, bắt tay với lũ ma quỷ trong thời bát nháo để kiếm ăn, mánh mung, chụp giật bất chính.

Trong bài phỏng vấn hôm 12/12/2009 trên talawas blog, trả lời nhà văn Phạm Thị Hoài, “triết-gia-hụ-còi” Nguyễn Hữu Liêm nói:
“Tôi đã từng về nước và gặp nhiều nhân vật trong chính quyền và Đảng, từ Tổng Bí thư xuống cấp xã, và đã từng phân tích, đề nghị thay đổi, bằng lời nói và văn bản, về những chính sách, quy chế. Có lần tôi nói chuyện với ông Đỗ Mười, lúc ông đang là Tổng Bí thư, tại trụ sở Trung ương Đảng ở Hà Nội. Thời gian tôi được gặp chỉ 20 phút, nhưng tôi và ông đã bàn luận nhiều vấn đề đến hơn 1 giờ 30 phút. Nhiều lúc tôi và ông tranh luận, đến độ ông đã cầm tay tôi đè xuống và nói, “Anh phải để tôi nói…” Người cộng sản sẽ lắng nghe, nếu chúng ta biết cách nói”.

Tôi không cắt nghĩa nổi “biết cách nói” theo “triết-gia-hụ-còi” Nguyễn Hữu Liêm là làm sao. Nhà văn Phạm Thị Hoài đã phản biện bằng các câu hỏi tương phản qua những con người cụ thể rồi. Tôi không muốn nhắc lại. Chỉ nêu vụ bauxite gần nhất đây.

Đại tướng công thần lập quốc như Võ Nguyên Giáp, các trí thức-đại biểu Quốc hội, như Dương Trung Quốc, Nguyễn Lân Dũng, Nguyễn Minh Thuyết, rồi hàng ngàn các trí thức khác trong và ngoài nước ký tên kiến nghị hợp tình, hợp đạo lý trong thư thỉnh nguyện của giáo sư Nguyễn Huệ Chi – có phải là họ là những trí thức không “biết cách nói” không.

Cứ nghĩ gặp được Đỗ Mười, cựu Tổng Bí thư, là tưởng mình đã bước vào được hậu cung để trở thành mưu sĩ bàn việc nước !

Tôi biết một cựu Việt kiều Nga, doanh nghiệp thứ thiệt, tầm cỡ đại bàng, về nước ra vào các biệt thự ở khu Ba Đình dễ như thò tay vào túi lấy đồ vật. Đó là Lê Ngọc Hường, sinh năm 1960, một trong các ông chủ chợ Vòm ở Moscow, Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Nga, Phó chủ tịch Hiệp hội các nhà doanh nghiệp Việt Nam tại LB Nga, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam tại Liên bang Nga, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn TTTM Quốc tế Moscow. Ngày 31/03/2009, Toà đại sứ Việt Nam ở Moscow đăng tin chia buồn sâu sắc cái chết của anh ta vì bệnh nặng. Thông tin về cái chết có nhiều mâu thuẫn. Có người nói anh ta bị bắn chết với 16 phát đạn. Sinh thời, anh ta khoái khẩu, tự mãn với tấm ảnh to tổ bố, chụp với cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu được đóng khung trang trọng, treo trong phòng làm việc. Đã có lần tôi nói, chụp với những thằng cha này là tự hạ thấp mình. Thế nhưng bài này của các nhà doanh nghiệp Việt kiều dọa được khối thằng!
Đỗ Mười nổi tiếng dốt nát và tham quan. Công ty Hàn quốc tặng chơi một triệu đôla tiền mặt trong một chuyến công du là vì cái gì? Có thánh biết! Còn khoản được chuyển vào các trương mục thì bao nhiêu?

Chính sách hợp tác hoá và cải tạo công thương nghiệp miền Nam sau năm 1975 của ông ta đã làm dân miền Nam gần chết đói, hàng triệu người phải bỏ nước ra đi. Con rể ông ta, Phương “Phò mã” làm ăn phát đạt với những mối lợi độc quyền, như cỗ dọn sẵn, chỉ ngồi thu tiền.

Mà rồi từ ngày nghe “triết-gia-hụ-còi” Nguyễn Hữu Liêm diễn thuyết đã có cái gì lọt tai ông ta? Hay là càng tuổi cao càng đổ đốn, mất tư cách đạo đức, già khú đế còn dâm đãng, sờ mó lung tung ôsin thế nào mà bị cô ta bắt phải lấy làm vợ.

Trong một bài gần đây trên BBC (ngày 9/12/2009) viết về giáo sư toán học nổi tiếng Ngô Bảo Châu, người vừa được tạp chí Time của Mỹ bình chọn có công trình khoa học là một trong 10 phát minh tiêu biểu của thế giới năm 2009.

Trong bài có đoạn:

“Mặc dù làm việc ở nước ngoài trong suốt nhiều năm qua, Giáo sư Châu, người từng được mời làm Giáo sư tại Pháp khi mới 32 tuổi, vẫn theo dõi sát tình hình phát triển ở Việt Nam.
Ông cho biết đã hơn nửa năm, bức thư của ông ngày 29/5 từ Mỹ, gửi Quốc hội Việt Nam, kiến nghị về dự án Bauxite vẫn chưa nhận được câu trả lời.
Trong bức thư gửi Quốc hội Việt Nam, ông Châu đề cập tới chính sách mà ông gọi là “thực dân mới” của chính quyền Trung Quốc liên quan tới khai thác khoáng sản trên quy mô toàn cầu và cảnh báo về dự án Bauxite tại Tây Nguyên: “phần có hại thì cầm chắc, phần có lợi thì mong manh”.
Cứ như “triết-gia-hụ-còi” Nguyễn Hữu Liêm thì giáo sư trẻ này chắc cũng không “biết cách nói” nốt.Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Võ Văn Kiệt, Đỗ Mười hay Đỗ Mười Một, ông nào cũng thế thôi. Các “đại ca” này chỉ nghe những người họ thích nghe. Đừng ảo tưởng! Đến khi phải bỏ của chạy mất dép, cứu lấy mạng thì mới trắng mắt ra !

Trên talawas blog có lần tôi đã nhắc lại câu của ông Chu Đình Xương, Giám đốc Sở Liêm phóng (Công an) Hà Nội đầu tiên thời Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, một người có quan hệ rất gần với Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, đi theo cách mạng từ những năm 30 của thế kỷ trước. Ông Chu Đình Xương là thân phụ của giáo sư Chu Hảo trong nhóm IDS vừa tự giải tán. Ông đã từng căn dặn con cháu trong nhà (trong đó có tôi): “Các con ạ, đừng bao giờ chơi với cộng sản, chúng nó bạc như vôi!”

Anh hùng lực lượng vũ trang Phạm Xuân Ẩn, tình báo viên thượng thặng, người có công lớn với chính quyền cộng sản trong việc giành được toàn quyền cai trị Việt Nam năm 1975, về cuối đời đã sống trong thất vọng, cay đắng và có người viết rằng, trước khi chết (năm 2006) ông trăn trối: “Đừng bao giờ chôn gần những người cộng sản”.

Tiếc thay vẫn còn lắm kẻ mơ muội lao vào trận đồ bát quái, tráo trở, lá mặt lá trái và vô ơn bội nghĩa này của những tay mafia đội lốt cộng sản thời nay.

Tôi hoàn toàn tôn trọng và cảm thông với tất cả những ai có nguyện vọng trở về thăm quê hương, thậm chí làm ăn hoặc ở lại sống hẳn. Mỗi người có một hoàn cảnh sống riêng và có quyền tự do lựa chọn cho mình một cách mưu sinh.

Thế nhưng, đã phải chịu bao nhiêu hiểm nguy bỏ nước ra đi và qua 35 năm trải nghiệm, sống trong những đất nước đã cưu mang mình, đã cho mình cơ hội trưởng thành, đã hiểu thế nào là giá trị dân chủ, nhân quyền, đã chứng kiến sự phá sản của khối cộng sản châu Âu – khi về Việt Nam, nếu không làm được gì cho tiến trình dân chủ của đất nước, tốt nhất, muốn yên phận, ăn chơi, kiếm tiền thì đừng ăn nói linh tinh. Một Nguyễn Cao Kỳ, một Phạm Duy là đã quá đủ, quá ê chề, ngán ngẩm rồi! Đừng bao giờ đánh mất nhân cách và quan điểm chính trị đúng đắn trong cuộc tranh đấu chống lại chế độ toàn trị đang bán rẻ quyền lợi của đất nước cho ngoại bang, chà đạp lên các quyền tự do cơ bản nhất của dân tộc Việt.

Nhất là với người trí thức. Bởi vì “với người trí thức, chính trị là sự lựa chọn đạo đức” – Adam Michnik, nhà dân chủ đối lập của Ba Lan thời cộng sản đã nói như thế. Và ông nói chính xác.

Những chiếc giày của các ông chủ Ba Đình sẽ chẳng bóng lên bằng nước miếng và cái lưỡi của những tên xu nịnh. Hãy coi chừng, nếu không muốn bị đá giày vào mõm.

Lê Diễn Đức



*****************

11- LỜI BIỆN HỘ CHO NGUYỄN HỮU LIÊM
Phạm Toàn

Trước hết, thưa các bác ngồi TÒA trên diễn đàn, cho tôi được cái Job biện hộ cho thân chủ tôi là, Ls Nguyễn Hữu Liêm. Lý do: bị các bác ăn hiếp quá. Tui có máu Lục Vân Tiên, giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha. Tui bất bình các bác lắm.

Theo luật Mỹ, tuy rằng thân chủ tui là một attorney, him cũng cần có luật sư. Chẳng hạn Bill Clinton, bản thân là một luật sư, cũng cần có luật sư riêng cho vụ Lewinsky. Chuyện tiền bạc thù lao xin nói nhỏ với thân chủ: “chuyện nhỏ”. Còn license luật sư của tui ? Cũng chuyện nhỏ luôn, cái gì free thì không nên đòi hỏi !

Thưa các bác, mở đầu buổi tòa, thân chủ tôi có nói rằng him thich cái tên TRIẾT GIA HÚ CÒI lắm. Cho nên, quý vị thấy đó, mọi chuyện cũng vì cái CÒI mà ra.

Tui xin lấy cá nhân tui làm nhân chứng. Cách đây khoảng một năm, làng chúng tôi có đi tìm anh Ba Dũng để biểu tình. Anh Dũng nghe tin, trốn kỹ. Sáng sớm, được tin báo anh Ba ở tại Hotel đường nọ, chúng tôi đến lập công sự phòng thủ dày đặc từ lúc 6 giờ sáng. Chờ mãi không thấy con mồi. Lòng hoang mang không biết có phải điạ điểm này giả không. Chờ mãi chỉ thấy vài đứa VC tép riêu ra vào chỉ chỏ len lén.
Đến khoảng hơn 9 giờ sáng, chúng tôi thấy có một đoàn mô tô 12 chiếc đến, tự nhiên chúng tôi tỉnh hẳn người, phấn kích hẳn lên. Chính hắn phải ở đây, không sai đâu được!.Đoàn xe mô tô vẫn ở tại điểm G. Khoảng 10 giờ, thì khoảng chục xe chở VC con ra cổng chính, lần lượt. Bà con gào thét chữi bới kích động hỗn loạn mỗi lần xe VC con ra, nhưng vẫn không thấy ĐOÀN MÔ TÔ HÚ CÒI DI CHUYỂN, chúng tôi lần nữa, vừa hoang mang, vừa nản lòng. Thình lình, đoàn Mô tô DI CHUYỂN theo CỔNG HẬU, TÚC LÀ ĐƯỜNG DÀNH CHO XE RÁC CỦA KHÁCH SẠN ĐI, rồi một chiếc xe màu đen theo sau. Đồng bào la hét vang trời, kích động tựa như thấy Bin LaDen: Nó đó! Nó đó!

Rồi thì đoàn xe hú còi vang lừng, bọc vòng đường khác đến hội trường của một khách san khác, thay vì đi thẳng chỉ có 3 block đường. Nghe tiếng còi đến, 3 ngàn đồng bào đón sẳn ở địa điểm 2 la hét điên cuồng! Nó đó! Nó đó!

Tui nói dông dài như vậy để quý vị thấy chuyện XE HÚ CÒI là cực kỳ DANH DỌNG. Tuy rằng thân chủ tôi về làng, nên không có đồng hương dàn chào, nhưng mà nó cũng giống hệt nhau ở chuyện XE HÚ CÒI.
Nói chung, XE HÚ CÒI rõ ràng là tượng trưng cho DANH DỌNG. Làm trai đứng giữa trong trời đất, phải có danh gì với núi sông ! Cho nên chuyện thân chủ tui có mê cái XE HÚ CÒI cũng là chuyện xưa nay không lạ. Không mê mới là lạ. Từ sự mê tơi XE HÚ CÒI này, thân chủ tôi tâm thần bấn loạn vì choáng ngợp. Quý tòa nghĩ thử coi, đùng một cái, tự nhiên mà thành VIP !

Quý vị thử nghĩ, nếu là quý vị trong trường hợp đó, quý vị có bấn loạn tâm thần nói năng bậy bạ không? Thân chủ tui cũng không ngoài chuyện phát ngôn bừa bãi thường tình. Thân chủ tui lúc đó quên chuyện bác Hồ là một trong những Champion của ngành “Khoa học ĐỒ ĐỂ CỘNG SẢN”. Cái thành tích 200 ngàn mạng trong cải cách ruông đất, 10 ngàn mạng trong vụ Quỳnh Lưu, hơn 6 ngàn vụ Mậu Thân Huế, gần 5 triệu mạng thanh niên vươt đường Nam Lào lúc đó đã không còn giá trị gì trong trí nhớ của thân chủ tôi, ngoài âm hưởng của XE HÚ CÒI CỰC KỲ OAI VỆ VÀ VINH HIỂN CHO TÔNG MÔN GIA PHẢ thân chủ tôi mà thôi. Ai trong hoàn cảnh này cũng vậy!

Quý vị hãy tưởng tượng, đâu đó gần con đường mà thân chủ tôi THẬT OAI VỆ ngồi XE HÚ CÒI đi qua, có biết bao dân nghèo mạt hạng, bọn trẻ móc bọc nylon kiếm sống, đám ăn mày làm biếng không chịu lên vùng kinh tế mới làm ăn theo chính sách cực kỳ khôn ngoạn sáng suốt của Đảng, bọn gái nông thôn lười biếng không chịu làm nông, cứ chuổng cời trước mấy thằng ngoại bang châu Á, bọn cha mẹ mất nết bán con mới 9, 10 tuổi làm gái mãi dâm ở nước bạn Cam Pu Chia, bọn thương Phế Binh Mỹ Ngụy ngày xưa là đồng đội với thân chủ tôi, đang lê lết thân tàn bán vé số dạo kiếm cơm kiếm cơm, bọn này là đám không biết giác ngộ cách mạng như thân chủ tôi, nhiều thứ mà tôi không thể kể hết trên diễn đàn, vì nó sẽ quá dài, e rằng quý vị chán không muốn đọc.

Nói chung, chúng là bọn cùng đinh khố chuối, dám làm mất mặt sự phồn vinh của đất nước mà Đảng đã công lao vô bờ tạo dựng nên . CHÚNG rõ ràng LÀ MỘT BỌN PHẢN CÁCH MẠNG, LÀM XẤU ĐẢNG LÀ LÀM XẤU HỔ TỔ QUỐC!

Tôi xin, lần nữa, hùng hổ khẳng định rằng bọn dân nghèo các loại trong nước ĐÃ LÀM NHỤC ĐẢNG, CÓ NGHĨA LÀ CHÚNG LÀM NHỤC TỔ QUỐC. BỌN NÀY ĐÁNG BỊ TRU DI !

Chuyện XE HÚ CÒI, chính nó chứ không ai hết, đã truyền cho thân chủ tôi một luồng điện dọc xuơng sống, làm cho thân chủ tôi phải cất giọng oanh vàng xứ Quảng mà hát HỒN NHIÊN như con nít: NHƯ CÓ BÁC HỒ TRONG NGÀY VUI ĐẠI THẮNG. Luồng điện của xe hú còi này rất là mãnh liệt, nó control toàn bộ hệ thống thần kinh trong cái đầu của thân chủ tôi, nó làm thân chủ tôi không còn là NGƯỜI LỚN NỮA, mà phải HỒN NHIÊN la lên rằng: Việt Nam Hồ Chí Minh ! Quý vị phải, ÍT NHẤT, MỘT LẦN NGỒI TRÊN XE CÒI HỤ CÓ ĐẠI TÁ QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN ANH HÙNG dẫn đường, mà không bị phấn kích tới mức PHÁT NGÔN BỪA BÃI như thân chủ tôi, thì mới có thể lên mặt chửi rủa thân chủ tôi được.

Còn chuyện thân chủ tôi muốn TIẾP CẬN BỌN CỘNG SẢN ĐỂ CẢM HÓA CHÚNG ECT... dông dài VỎ TRỨNG HỘT VỊT LỘN, VỎ ỔI gì gì đó, KÈM CÁC THỨ TỰ DO CỔ ĐIÊN (hình như thân chủ tôi muốn chơi đồ cổ ? ANTIQUE ?) các thứ, v.v…, là, tui xin thú thiệt, chỉ là NÓI CÀN để mà chạy tội phát ngôn bừa bãi mà thôi. Thân chủ tôi đành NÓI ẨU cho có chuyện nói. Nó HOÀN TOÀN không có cơ sở khoa học và cơ sở lịch sử, để thuyết phục quý vị quan tòa trên diễn đàn. Cho nên tui ĐÀNH thú thiệt để mong sự KHOAN HỒNG CỦA QUÝ VỊ TÒA.

Tui thừa biết chỉ số IQ của quý vị tòa là cỡ nào. Nên tui xin thú thiệt. Chỉ số IQ của thân chủ tôi có VẤN ĐỀ, không phải ai cũng được IQ như quý vị. Cái này chú Triết có nói: "cái này hiếm lắm, không phải ai cũng có!”. Cái này là do ông trời sắp đặt, thân chủ tôi phận mỏng long đong hải ngoại, kẻ thì lên chức BÁC HỒ, người thì bưng bô cho đệ tử BÁC HỒ, mong quý vị NIỆM TÌNH THA THỨ.

Bài biện hộ cho thân chủ NGUYỄN HỮU LIÊM của tôi đến đây là tạm chấm dứt. Nếu quý tòa không chịu, tôi xin hẹn sẽ tranh biện tiếp khi có thì giờ. Vì đây là CÃI FREE, Quý tòa cũng như thân chủ tôi đừng đòi hỏi nhiều !

Xin quý vị tặng cho thân chủ tôi danh hiệu TRIẾT- GIA -HÚ –CÒI, theo ước vọng của ông ấy. Còn ai muốn thân chủ tôi nâng bi, cứ việc sắm sẳn một chiếc xe có CÒI HỤ CHỚP NHÁY !

Muôn vàn cảm tạ,

SINCERELY,

Phạm Toàn
**************************

12- "Kinh Hoàng" Thức Ăn ở Việt Nam: “Công nghệ” hành phi
Hoài Nam

Mỗi ngày, những cơ sở phi hành ở Saigon tung ra thị trường hàng chục tấn hành phi thành phẩm. Hành phi sau đó được làm gia vị cho rất nhiều món ăn tại quán xá bình dân cho đến những nhà hàng sang trọng ở khách sạn sang trọng. Thế nhưng, ít ai biết được một lượng lớn hành phi đang sử dụng trên thị trường lại được chế biến bằng một công nghệ cực kỳ mất vệ sinh...

Cảnh sản xuất hành phi ở cơ sở nhà bà T. (Ảnh: Hoài Nam).

Một trong những nơi tập trung phi hành cung cấp cho thị trường Saigon và cả một số tỉnh lân cận là làng hành phi ở xã Tân Phú Trung, huyện Củ Chi. Mỗi ngày, làng hành phi này đưa ra thị trường hàng chục tấn hành thành phẩm. Ở đây, các lò phi hành phừng phực lửa ngày đêm, đi đến đâu cũng bắt gặp các nơi làm nghề lột vỏ hành thuê cho các cơ sở phi hành...

Cho vào... máy giặt

Trong vai một khách hàng, PV đến ấp Giữa và thâm nhập vào cơ sở của hai chị em bà T., được xem là cơ sở phi hành lớn nhất của làng, mỗi ngày tung ra thị trường hàng tấn hành phi thành phẩm. Choáng ngợp ngay từ cổng là hàng trăm bao hành tươi xếp cao tận nóc nhà, với đủ các loại hành tây, hành ta.

Phía bên trái từ cổng vào là nhà chứa hành thành phẩm. Hàng trăm thùng nhựa chứa hành mới phi xong, thùng nào cũng nhơm nhớp dầu thừa của hành phi chảy ra, bị bụi bám lâu ngày không rửa tạo thành một lớp đất đã chuyển sang màu đen, bết lại như keo. Lúc này, thùng chứa thành phẩm xếp kín không còn chỗ trống, khiến hai công nhân tận dụng luôn miệng thùng làm nơi đóng hàng. Hai chân gác lên miệng thùng, tay cầm vá xúc hàng đổ vào từng bịch nilon (loại 5 kg) rồi lại quăng n gay xuống nền đất. Gần đó, bà chủ T. liên tục nhận điện thoại giao dịch với khách hàng...

Phía cuối đường vào là xưởng sản xuất, rộng chừng 200m2, được xây tường và che tôn cũ đã han gỉ, nền tráng xi măng. Chúng tôi đã suýt té ngửa khi bước vào xưởng, do bị trượt chân khi giẫm lên lớp đất nhem nhép nước và dầu dưới sàn. Trong xưởng, 23 lò xây thủ công đang phừng phực lửa.

Đóng gói hành thành phẩm (Ảnh: Hoài Nam).

Hai máy bào hành đã gỉ sét được đặt trên nền xi măng ngay lối vào đang được hai công nhân vận hành hết công suất. Từng bao hành đã lột vỏ được đổ vào máy, hành bào chảy xuống văng cả ra ngoài nền xi măng lại được công nhân tay đầy mồ hôi, đất cát hốt vào chậu.

Đây là công đoạn đầu tiên trong quy trình sản xuất. Tiếp đến, hành đã bào mỏng được cho vào những chiếc máy giặt cũ kỹ, sét gỉ để vắt nước, rồi được chuyển sang trộn tẩm bột mì trước khi đổ vào chảo phi.

Trộn tạp chất...

Mỗi lò phi hành có ít nhất một thanh niên phụ trách. Người thì cởi trần, người mặc những chiếc áo mỏng bết vào da thịt do mồ hôi túa ra như tắm bởi sức nóng hầm hập của những lò lửa và chảo dầu sôi ùng ục. "Một tấn hành tươi nếu không trộn chỉ cho ra khoảng 280 kg hành phi. Nhưng bình thường các chủ lò thu về tới 450 kg hành phi thành phẩm, đó là nhờ trộn nhiều thứ khác".

Ở một lò gần giữa xưởng, anh thợ bê chậu hành đã trộn bột mì đổ vào chảo dầu đen ngòm đang sôi. Một tay cầm vá đảo hành trong chảo, tay còn lại anh giơ lên quệt mồ hôi mặt đang chảy thành dòng. Chiếc áo mỏng không thấm hết mồ hôi nên mỗi khi anh giơ tay đảo hành, mồ hôi trên tay áo lại nhỏ tong tỏng vào chảo. Đến khi hành vừa đủ vàng, thợ phi cầm vá vớt ngay ra chậu phía dưới mà miệng và thành chậu bám đầy mùn cưa, bụi đất...

Đặc biệt, hành sau khi phi xong, chờ cho nguội bớt sẽ... được bỏ vào máy giặt để vắt kiệt dầu. Dầu thừa từ máy vắt hành sẽ được tái sử dụng để phi hành. Còn hành thành phẩm được đổ vào những thùng nhựa lớn, chuyển sang công đoạn đóng gói...

Tại cơ sở của một ông cũng tên T., mặc dù không quy mô bằng cơ sở của chị em bà T., nhưng mỗi ngày cho ra lò trên dưới một tấn hành phi thành phẩm. Hôm chúng tôi đến thì thấy một tấm bạt cũ lâu ngày không giặt đã chuyển sang màu ố vàng loang lổ do dầu, đất bụi bám vào, được trải xuống giữa nhà để làm “xưởng đóng gói hành thành phẩm”. Một công nhân chân đất, quần đùi vô tư giẫm lên đống hành thành phẩm giữa bạt để đóng gói...

Ở một góc, 7 lò phi hành đang rực lửa. Công nhân không mang đồ bảo hộ luôn tay với công việc bào hành, phi hành, tẩm bột, máy bào hành, máy vắt chạy hết công suất trên một nền đất ẩm ướt đầy dầu, nước, đất quyện vào nhau đen xì, nhớp nhúa...

Trong suốt gần hai tháng, chúng tôi đến nhiều cơ sở phi hành ở Củ Chi và Hóc Môn để ghi nhận “công nghệ” chế biến hành phi. Đi đến đâu cũng cảnh ruồi nhặng bay khắp xưởng, dầu, nước thải đen ngòm túa trên nền xưởng nhèm nhẹp, hành thành phẩm đổ ngay ra đất, những bịch hành đóng gói xong vứt lăn lóc dưới nền nhà...

Khó có thể tưởng tượng, những lát hành phi này sau đó lại được rắc lên những tô hủ tiếu, những dĩa bánh cuốn... ở những quán xá nơi đô thị.

Phi... dầu đen

Theo ghi nhận của PV, ở ấp Giữa có tổng cộng 11 cơ sở phi hành, với 48 công nhân trực tiếp đứng lò. Các cơ sở phi hành ở đây tạo công ăn việc làm (thuê lột vỏ hành) cho khoảng 50% trong tổng số hơn 1 ngàn hộ dân ấp. Chủ nhiều lò hành phi cho biết hành thành phẩm từ đây được chuyển đến cho thương lái ở các chợ trong thành phố như An Đông, Chợ Lớn, Ông Tạ, Bình Tây... Tiếp theo, tiểu thương sẽ bán sỉ cho những nhà hàng lớn chế biến các món ăn và bán lẻ cho các quán bán hủ tíu, bánh cuốn, bánh ướt, xôi, gỏi...

Ngoài mối tiêu thụ trong thành phố, các lò hành phi còn cung cấp cho mối lái ở các tỉnh Bình Dương, Bình Phước, Long An, Đồng Nai... mỗi ngày hàng tấn hành phi thành phẩm.

Vốc một nắm hành thành phẩm còn ấm lên đưa ra trước mặt PV, bà T. đầy tự tin: “Hành ở cơ sở tôi là nhất, chiên bằng dầu tốt và ít trộn. Đảm bảo không nơi nào hành và giá tốt hơn đây đâu”.
Tuy nhiên thực tế, việc trộn bột vào hành trước khi phi nơi nào cũng có, mà theo tiết lộ của một số công nhân là để tăng trọng lượng hành và hành thêm giòn. Bình quân, cứ một tấn hành tươi được các chủ lò cho trộn khoảng 200 đến 300 kg bột mì, bột năng.

Bên cạnh đó, các chủ lò còn áp dụng thủ thuật bào cả hành tây, củ cải, củ mì để phi, sau đó trộn lẫn với hành ta phi nguyên chất mang đóng gói... nhằm hạ giá thành để cạnh tranh. “Một tấn hành tươi nếu không trộn chỉ cho ra khoảng 280 kg hành phi. Nhưng bình thường các chủ lò thu về tới 450 kg hành phi thành phẩm, đó là nhờ trộn nhiều thứ khác”, một công nhân nói. Có lẽ, do trộn nhiều tạp chất nên giá bán sỉ hành phi thành phẩm của các cơ sở ở đây thấp nhất là 19 ngàn đồng, còn cao nhất cũng chỉ 55 ngàn đồng/kg. “Nếu không dùng những thủ thuật để tăng trọng lượng thì một kg hành phi thành phẩm phải bán với giá 120 ngàn đồng mới có lời”, một chủ cơ sở cho biết.

Một điểm chung khác PV ghi nhận tại nhiều cơ sở phi hành ở ấp Giữa là loại dầu để phi hành thường có màu đen như nước cống (chủ cơ sở phi hành gọi là dầu đen), đựng trong những can nhựa bẩn. Khi mở nắp can thì mùi hôi, thậm chí mùi thối, bốc ra nồng nặc, rất khó chịu, nếu để ý kỹ sẽ thấy dầu lợn cợn những chất giống như đồ ăn dư thừa hoặc chất hữu cơ đóng ván...

Hai công nhân cơ sở Q.D đang cân dầu thành phẩm (Ảnh: Hoài Nam).

Theo một số công nhân, loại dầu đen này được mua từ các cơ sở chế biến dầu phế thải, với giá chỉ từ 7 đến 8 ngàn đồng/kg. Vậy dầu đen là dầu gì mà lại có mùi hôi thối nồng nặc ?

Theo chân một số người bỏ mối dầu, chúng tôi tiếp tục thâm nhập các cơ sở chế biến dầu phế thải chuyên cung cấp cho các lò phi hành và phát hiện một công nghệ thu gom - chế biến dầu thừa cặn không thể tưởng tượng nổi!

Từ đầu mối một số người giao dầu cho các cơ sở hành phi, chúng tôi đã thâm nhập các cơ sở chế biến dầu phế thải ở Saigon, chứng kiến “công nghệ” thu gom, chế biến dầu phi hành khủng khiếp.
Dầu đen = dầu thải để lắng

Một buổi sáng cuối tháng 10, PV bám theo một xe tải vừa bỏ mối dầu cho cơ sở T. ở làng hành phi. Khi ra đến QL22, chiếc xe tải này chạy thẳng hướng vào thành phố và dừng lại trước một ngôi nhà lớn, kín cổng cao tường trong con hẻm nhỏ thuộc đường Gò Cẩm Đệm, Q.Tân Bình. Cổng được hé ra đủ để phụ xe lôi hàng chục can không trên thùng xe xuống ném vào trong sân. Sau đó, cánh cổng nhanh chóng được khép lại. Nhìn qua khe cổng thấy trong sân hàng trăm can đựng dầu đen xếp dày đặc. Xác định đây chính là một trong những cơ sở chế biến dầu cung cấp cho những cơ sở phi hành, PV tìm phương án thâm nhập.

Hôm sau, trong vai chủ cơ sở phi hành, PV gõ cổng căn nhà này. Một thanh niên ngoài 20 tuổi ra mở cổng. Sau vài câu hỏi cùng ánh nhìn dò xét, thanh niên này hé cánh cổng vừa đủ cho khách lách người cùng xe gắn máy vào trong sân, rồi lại đóng sầm cửa và không quên cài then an toàn.
Bên trong sân (rộng chừng 150m2) hàng trăm can loại 30 lít đầy dầu đen như nhớt thải xếp kín, hình như cơ sở đang chuẩn bị giao một lượng hàng lớn. Ông chủ cơ sở tên N. lúc này mới xuất hiện, vồn vã mời khách vào nhà sau khi người thanh niên báo có khách hỏi mua dầu đen để phi hành. Ông N. đưa khách ra sân, chỉ vào những chiếc can đầy dầu đen và nói: "Đấy, anh cứ xem và chọn".
Vừa giả bộ xem, thử dầu... PV vừa kín đáo quan sát thấy cơ sở của ông N. chẳng có máy móc gì ngoài một máy bơm nước được gắn trên miệng một thùng phuy đặt ngay dưới chiếc bồn lớn ở góc sân. Chiếc máy này có nhiệm vụ bơm dầu từ phuy lên bồn để chờ lắng. Hai thanh niên đang lấy dầu từ bồn chiết vào can và đóng nắp kín. Đến khi phần dầu cặn xuất hiện thì công việc chiết dầu vào can dừng lại, cả hai hì hục khiêng những can dầu "nguyên liệu" ở một góc sân đổ đầy vào phuy và bật máy cho bơm hết lên bồn, đến khi trong phuy chỉ còn lại cặn cùng các loại mỡ, xác cá, thịt đã bị rữa... thì lại đổ tiếp dầu "nguyên liệu" vào.

Công nhân đang đổ dầu phế thải vào phuy để bơm lên bồn chờ lắng (Ảnh: Hoài Nam).

Sau khi quan sát hết cơ sở chế biến của ông N., PV thử đề nghị mua một số loại dầu ở đây với giá 6.000 đồng/kg, lập tức ông N. nói lớn: "Dầu thối tôi đã bán 6.500 đồng rồi, tôi đang giao cho bà T. làm hành phi ở Củ Chi mỗi ngày gần 1 tấn loại 7.700 đồng". PV xuống nước chấp nhận mua với giá giao cho bà T., tức 7.700 đồng/kg, và hẹn hôm sau sẽ quay lại báo số lượng và đặt tiền cọc...

Sau khi tận mắt chứng kiến những can dầu đen xì lẫn các loại vật dụng bẩn ở cơ sở ông N., PV tiếp tục thâm nhập cơ sở chế biến dầu của bà H. nằm ngay trên QL22, huyện Hóc Môn. Kho của bà H. có hàng chục thùng phuy chứa đầy ắp dầu đen không đậy nắp, ruồi nhặng bu đầy; chưa kể loại can 30 lít xếp la liệt trên sàn, can nào can nấy đầy dầu đen xì, lợn cợn tạp chất...

Vào sâu bên trong là nhà ở của bà H. Khoảng sân phía trước có một bồn 4 ngàn lít là "bể lắng". Dầu từ các phuy được bơm lên bồn, chờ lắng rồi chiết vào can đem bán. "Tôi bán duy nhất một loại dầu. Anh mua nhiều không, mỗi ngày làm hết mấy tấn hành tươi", bà H. hỏi lại sau khi PV hỏi giá dầu phi hành. "Cơ sở tôi mới mở, đang đi hỏi giá để quyết định", PV trả lời và tìm cách rút.

Để hiểu rõ hơn “công nghệ” chế biến dầu đen, PV tiếp tục thâm nhập cơ sở Q.D ở ngay làng hành phi. Cũng như hai cơ sở trước, cơ sở Q.D có hàng chục phuy để chứa dầu đen lẫn vô số các loại tạp chất bẩn đã bốc mùi và 2 chiếc bồn chứa lớn. "Dầu bẩn tụi em đổ vào phuy, nếu phuy đầy sẽ bơm lên bồn. Chờ khoảng 1 tuần cho lắng bớt cặn và nước là tụi em múc lần lượt hết phần dầu nổi lên đóng vào mỗi can 26 kg rồi mang giao cho các cơ sở hành phi. Đấy anh xem, dưới toàn cặn bẩn đây này", một công nhân ở cơ sở của Q.D vừa giải thích "công nghệ" chế biến dầu đen, vừa chỉ vào một thùng phuy đã cạn. Nhìn vào, PV thấy đầy bùn đất sền sệt, lẫn lộn trong đó là cả thịt động vật... đang trong thời kỳ thối rữa.

Trong những ngày thâm nhập, chúng tôi được biết mỗi chủ cơ sở đều có thế mạnh riêng, kể cả về mối bán, mua và thủ thuật chế biến. Ông chủ N. khoe liên tục xuất hàng tấn dầu đi Hà Nội. Ngoài ra, còn mang bỏ mối cho một nhà máy thép ở KCN Biên Hòa làm dầu bôi trơn phôi thép mới ra lò (?)

"Dầu bẩn tụi em đổ vào phuy, nếu phuy đầy sẽ bơm lên bồn. Chờ khoảng 1 tuần cho lắng bớt cặn và nước là tụi em múc lần lượt hết phần dầu nổi lên đóng vào mỗi can 26 kg rồi mang giao cho các cơ sở hành phi…". Một công nhân ở cơ sở của Q.D giải thích về "công nghệ" chế biến dầu đen.
Còn cơ sở hành phi lấy dầu của ông N. để sản xuất thì rất nhiều, trong lúc nói chuyện ông này kể tên hàng loạt cơ sở hành phi ở Củ Chi, Hóc Môn, Thủ Đức... là khách ruột. "Riêng bà T. hành phi ở Củ Chi mỗi ngày ít nhất cũng lấy của tôi 700 kg, nếu nhiều thì trên 1 tấn", ông N. khoe và đưa danh thiếp cho PV, trong đó ghi "Cung cấp sỉ lẻ các loại dầu xá, dầu chai nhãn hiệu VoCa, Ben83, SoBy...".

Một góc cơ sở Q.D.

Đầu tháng 10 vừa qua, cơ sở Q.D xuất đi Hà Nội 4 tấn dầu "thành phẩm". Không chỉ chế biến dầu đen cung cấp cho các lò phi hành, Q.D còn kiêm luôn cả cung cấp bộ trộn cho các cơ sở này, đồng thời cạnh tranh trực tiếp bằng việc phi hành tây, củ cải theo đơn đặt hàng. Hôm PV đến cơ sở này, thấy bên cạnh đội ngũ công nhân hì hục sang chiết dầu, hai lò phi hành của cơ sở cũng đỏ rực lửa, công nhân liên tục đảo, vớt hành từ trong chảo đổ ra rổ. Ngay lối vào khu sản xuất, một công nhân đang ngồi giạng chân cặm cụi bào củ cải, hành thành phẩm từng bao đầy ắp xếp cùng với những can dầu phế thải la liệt dưới nền đất đầy bụi... "Ai đặt hàng hành phi thì tôi làm. Nghề chính của tôi nhiều năm nay là chế biến dầu chứ không phải hành phi" - ông chủ Q.D cho biết.

Tương tự, cơ sở của bà H. ngoài các mối làm hành phi, các cơ sở làm sa tế ở thành phố cũng thường xuyên đến lấy dầu về chế biến. Chồng bà H. cho biết thêm, dầu "nguyên liệu" các đại lý đi thu gom mang đến bán có nhiều loại khác nhau, có loại nhiều tạp chất, có loại chỉ mới dùng qua một nước.
Tất cả các loại này được cơ sở đổ vào phuy chờ lắng bớt, rồi bơm chung lên bồn. Mỗi ngày như vậy cơ sở của bà H. đều đặn đi bỏ mối cho cơ sở hành phi, làm sa tế hàng tấn dầu... "Làm như vậy các cơ sở khó tính mấy cũng không thể chê can này đẹp can kia xấu được", chồng bà H. tự hào.

Có thể khẳng định các cơ sở chế biến dầu đen để phi hành chỉ sử dụng công nghệ duy nhất là để "lắng" dầu "nguyên liệu". Nhưng dầu "nguyên liệu" được thu gom từ đâu mà trong đó lẫn các loại rác, rau, củ, cơm, thịt và xác động vật...? Theo tìm hiểu của PV, nguồn dầu "nguyên liệu" chủ yếu từ dầu thải ở các nhà hàng, quán ăn, cơ sở sản xuất, v.v... trong đó dồi dào nhất là từ các nhà máy sấy trái cây. Theo chân những lái thu gom dầu thải, PV phát hiện một lượng dầu "nguyên liệu" rất lớn được gom từ hố ga của các nhà máy chế biến nông sản, sau đó đem bán cho các cơ sở chế biến dầu đen...

Hoài Nam




*************************

13- “Kinh hoàng” Thức ăn ở Việt Nam: Rau cải trồng theo “kiểu XHCN”

Saigonecho sưu tầm

Vì sao rau xanh thế? Phía sau những bó rau muống xanh ngắt, tươi ngon và giòn rụm là cả một công nghệ trồng rau muống đầy "vấn đề"...

"Thôi! Ăn gì thì ăn, đừng ăn rau muống!", vừa định gọi đĩa rau muống xào tỏi, tôi liền bị người bạn đi cùng gạt ngang.

Ruộng rau muống trông hấp dẫn không ?

Chưa hết bỡ ngỡ, tôi đã nghe anh nói tiếp: "Tôi mà chỉ cho chị xem cách họ trồng rau muống ở gần nhà, chị sẽ không dám đụng đến món rau này nữa đâu. Không tin tôi đưa đi xem thử cho biết".

Đi xem họ tưới nhớt cặn lên rau

Hôm sau, chúng tôi có mặt tại khu vực trồng rau muống ở xã Thạnh Lộc, Q. 12, TP. HCM. Trời bắt đầu về chiều. Con đường vào ruộng rau ngoằn ngoèo, uốn khúc, bụi tung mù mịt mỗi khi có một chiếc xe chạy qua.

Phía góc đường có một quán nước nhỏ đang xập xình nhạc. Trong quán chỉ có dăm ba người khách. Tôi tìm cách bắt chuyện với chị chủ quán có dáng người khá đậm: "Nhìn ruộng rau muống xanh mướt phát ham chị nhỉ? Rau này bóp gỏi hay xào tỏi thì bắt cơm phải biết".

Chị Hồng, chủ quán, bĩu môi: "Được cái mã ngoài thôi, em ơi. Ngày nào cũng bơm thuốc, tưới nhớt cặn liên tục, làm sao rau không đẹp được. Ra xem là thấy liền!".

Chị dẫn tôi ra con mương nhỏ dẫn xuống ruộng rau .Trong ánh chiều, ở một ruộng vừa mới cắt gốc, tôi thấy loang loáng những vệt dầu. Tôi đưa tay bốc một nắm đất, mùi bùn và dầu nhớt pha lẫn nhau xộc lên mũi.

Bốn giờ sáng, trong vai người đi tìm mối mua rau muống, chúng tôi tiếp xúc với những người trồng. Lúc này, hầu hết các ruộng rau đều lố nhố người cắt rau. Thấy một người phụ nữ đang lúi húi pha nhớt trên bờ ruộng, tôi hỏi: "Sao phải dùng nhớt vậy chị?"

Chị đưa mắt nhìn tôi vẻ dò xét, nhưng khi biết tôi là mối lái, chị vui vẻ nói: "Nhớt diệt rầy tốt lắm. Chỉ cần đổ xuống một chút, đám sâu rầy coi như chết chắc! Nhớt cũng là "dinh dưỡng" cho rau đấy em ạ!".

Vừa nói chị vừa liên tục tát nước pha nhớt lên phần rau non. Xung quanh chị, vài người khác cũng đang cặm cụi pha nhớt để đổ xuống ruộng. Cả không gian nồng nặc mùi dầu nhớt.

Theo lời chị Thanh Hoa, tên người phụ nữ, đầu tiên, khi rau được cắt vài ngày, họ sẽ dẫn nước vào cho ngập ruộng. Sau đó họ dùng nhớt pha với nước, cho thêm chút nước rửa chén để nhớt dễ tan rồi đổ xuống. Theo công thức này, chỉ cần một lít nhớt cặn là có thể dùng cho 1.000 m2 trồng rau muống. Điều đáng nói hơn là loại nhớt họ dùng không phải nhớt sạch mà là nhớt cặn mua từ các cửa hàng sửa xe máy, giá khoảng 8.000 đồng/lít.

Sau khi đó, họ đợi vài giờ cho dầu nhớt loang khắp mặt ruộng, sẽ tháo nước ra. Lúc này nhớt sẽ nằm lại trên bề mặt rau và đất, rầy nâu không thể nào bay lên được.

Khi rau muống lớn, sắp thu hoạch, nếu thấy sâu nhiều quá, rau không non và đẹp, "tuyệt chiêu" dùng dầu nhớt lại tung ra và lặp lại y như cũ.

Nếu như việc đổ nhớt lần đầu có công dụng chống rầy, lần thứ hai, lại có tác dụng làm thân rau mềm, giữ nước, cọng rau xanh hơn. Thế nên người trồng rau muống nào cũng áp dụng chiêu này cả.

"Tắm" rau bằng đủ loại thuốc hóa học

Chưa hết sửng sốt về việc dùng dầu nhớt tưới rau, chúng tôi lại càng kinh ngạc hơn khi chứng kiến việc dùng thuốc trừ sâu của một số nông dân.

Để có được rau muống như ý, họ dùng thuốc trừ sâu vô tội vạ, thượng vàng hạ cám, đủ các loại thuốc được người trồng tận dụng. Cứ mỗi thời kỳ rau lại được "tắm tưới" một loại thuốc khác nhau. Chưa kể, nhiều người còn dùng cả loại thuốc trừ sâu đã được nhà nước liệt vào danh mục cấm sử dụng.

Hôm sau, chúng tôi sang xã Thạnh Xuân, Q. 12, TP. HCM, cũng là một vựa cung cấp rau muống của thành phố.

Mặt trời lên cao, đứng trên một đám ruộng rau muống vừa được "tạt thuốc", cái nắng nóng khiến mùi thuốc bốc lên nồng nặc, xộc vào mũi đến mức ngạt thở. Trên bờ ruộng rau, hàng chục bao, bình thuốc ngổn ngang.

Chị Đặng Thị Hồng, 32 tuổi, cư dân ở đây, vừa nói vừa đưa tay chỉ đám ruộng trước mặt: "Cứ khoảng 6 giờ sáng, tôi chở các con đi học qua đám ruộng là phải bưng mặt, bịt mũi vì mùi thuốc trừ sâu xông lên. Đám ruộng này không biết được tưới bằng loại thuốc gì, chỉ cần hai ngày sau quay lại là khác hẳn. Lá rau xanh mượt, cọng mềm và giòn rụm. Có thấy không, rau lớn thế này họ vẫn tiếp tục phun thuốc đấy!".

Điểm đặc biệt tại các khu vực trồng rau chúng tôi đi qua là không người dân nào ở đây dám ăn rau muống do chính họ trồng.

Anh Trần Minh Điền, chủ một ruộng rau, nói khẽ: "Trời! đám trồng rau tụi tôi không đời nào ăn rau mình trồng. Muốn ăn, chúng tôi để một chỗ riêng không phun thuốc hoặc hái rau muống mọc ở bờ mương. Hôm qua có ai đó cắt trộm rau ngay khi tôi vừa phun thuốc xong. Lo quá, không biết họ có chết không?".

Còn chị Trần Ngọc Mai, 40 tuổi, cho biết: "Nhà ở sát ruộng rau muống nhưng mỗi khi muốn ăn, tôi phải men theo bờ ruộng để hái rau ven bờ chứ không dám mua. Người không biết chuyện hỏi: 2.000 đồng một bó thôi, sao phải cực thế? Thế nhưng nhìn thấy cách họ trồng rau có gan lắm cũng không dám đụng đến".

Dầu nhớt rửa nước là sạch ngay...

Có thể thấy đa số những người trồng rau đều "điếc không sợ súng". Mặc dù biết trồng rau như thế là sai quy cách, có thể gây hại cho người mua... nhưng họ vẫn trồng.

Ngoài yếu tố vì mục đích lợi nhuận cá nhân, một nghịch lý đang diễn ra là đa số người trồng rau lại không hề biết đến kỹ thuật trồng rau.

Anh Điền, một người trồng rau muống đã gần mười năm nay cho biết: "Quê tôi ở tận Thái Bình, cả đời chỉ biết trồng lúa, vào TP. HCM thấy trồng rau muống có lời nên vợ chồng tôi thuê đất làm đại luôn".

Hiện nay, đa số người trồng rau tại các khu vực như Q. Gò Vấp và Q. 12, TP. HCM, là dân nhập cư. Họ trồng rau muống dựa theo công thức "truyền miệng".

Họ cứ găm rau xuống đất. Ai bảo thuốc này tốt, thuốc kia được là họ đổ xô nhau dùng chứ không quan tâm đến quy định dùng bao nhiêu. Có khi họ còn kết hợp nhiều loại thuốc với nhau. Với họ, việc đổ nhớt lại càng là chuyện "nhỏ như con thỏ".


Để có rau như ý, người ta không chỉ dùng đủ các loại thuốc mà còn dùng cả nhớt cặn


Một người dân ở đây cho biết: "Nhớt chỉ đọng ở gốc rau, trong bùn chứ có lên thân hay ngọn đâu mà lo. Mua về ngâm nước muối là sạch ngay. Nhớt và thuốc trừ sâu chỉ ở ngoài chứ có ngấm vào trong đâu. Nó chỉ độc khi ăn mà không rửa". Với những suy nghĩ như thế họ đã không nghĩ đến lợi ích của người tiêu dùng.

Bà Nguyễn Thị Thoa, Chi cục Bảo vệ Thực vật TP. HCM, cho biết: "Việc sử dụng thuốc trừ sâu và các loại phân bón là điều cần thiết khi trồng rau, thế nhưng phải sử dụng đúng liều lượng quy định để tránh tác động đến sức khỏe".

"Còn về việc phun nhớt lên rau, Chi cục Bảo vệ Thực vật TP. HCM đã tiến hành một số thí nghiệm để kiểm tra hàm lượng chì trên rau muống sau khi phun nhớt nhưng kết quả cho thấy lượng chì tồn dư rất ít, dưới ngưỡng cho phép. Tuy nhiên, hiện nay, kỹ thuật xét nghiệm vẫn còn nhiều khó khăn. Vì thế chưa có xét nghiệm nào cho kết quả khẳng định việc tưới nhớt có ảnh hưởng như thế nào đến sức khỏe của người dân".

Trong khi đó, ông Huỳnh Kỳ Phương Hạ, giảng viên khoa Công nghệ Hóa học và Dầu khí trường Đại học Bách Khoa TP. HCM, cho biết: "Bản thân nhớt có chứa các hợp chất thơm, chất kim loại nặng... Khi đã sử dụng, qua quá trình đót nóng, nhớt còn nhiệt phân ra những hợp chất trung gian khác có khả năng gây độc hơn bình thường gấp nhiều lần. Rau muống lại là một trong những loại rau dễ hấp thụ nhiều chất độc. Khi phun nhớt đã qua sử dụng lên rau, chất độc hại cũng được hấp thụ vào rau gây ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng. Những chất độc này về lâu dài khi tích tụ quá nhiều trong cơ thể có thể gây ung thư".

Rất khó để phát hiện và quản lý

Được biết, Chi cục Bảo vệ Thực vật dù đã nhắc nhở nhiều lần về việc dùng nhớt cặn tưới rau muống, nhưng nhiều người vẫn cố tình làm. Tuy nhiên, hành vi này không dễ ngăn chặn.

Cứ nhìn thấy xe của chi cục Bảo vệ Thực vật xuống là họ bỏ chạy. Thanh tra vừa xuất hiện, họ đã thông báo cho nhau. Việc tưới nhớt lại thường được thực hiện vào ban đêm, sáng sớm họ đã kịp tháo nước ra khỏi ruộng và về nhà.

Nhiều năm nay, Chi cục Bảo vệ Thực vật đã tìm mọi biện pháp để hạn chế tình trạng dùng hóa chất độc hại để trồng rau. Một trong những biện pháp khả thi nhất đang được áp dụng là nông dân được cung cấp các loại bao bì in tên vựa rau, chủ sản xuất rõ ràng. Tuy nhiên, số bao này không được nông dân tận dụng.

Nguyên nhân một phần vì người tiêu dùng không quan tâm đến vấn đề này. Với một số bà nội trợ, nếu phải chọn giữa rau đóng gói và rau xanh mát mắt, ngắt giòn tay ngoài chợ, họ vẫn sẽ chọn loại thứ hai, mặc kệ nguồn gốc của rau. Tất nhiên, yếu tố an toàn thực phẩm cũng bị bỏ qua. Người mua như thế nên người trồng cũng rũ bỏ trách nhiệm ngay khi rau được bán ra.

Trong lúc đợi các cơ quan chức năng có biện pháp chế tài với các hộ trồng rau, bản thân người mua phải học cách bảo vệ mình để là người tiêu dùng thông minh.

Đại diện Chi cục Bảo vệ Thực vật TP. HCM khuyên người tiêu dùng nên mua rau có nguồn gốc rõ ràng, bên ngoài bao bì có thông tin cơ sở sản xuất.

Hiện nay, Chi cục Bảo vệ Thực vật TP. HCM đã triển khai chương trình phát các bao ni-lông, loại có in đầy đủ thông tin địa chỉ người trồng rau dùng để đóng gói rau muống đến tận tay nông dân. Thế nhưng, nhiều người vẫn không sử dụng chỉ vì họ sợ... lỡ có chuyện gì, họ phải gánh trách nhiệm.

Việc người tiêu dùng từ chối mua rau không có nguồn gốc sẽ buộc người trồng rau phải có ý thức, trách nhiệm hơn với sản phẩm họ làm ra, đồng thời là cách để bảo vệ sức khỏe của bản thân và gia đình.

“Kỹ nghệ” trồng rau muống: Thấy mà lo

Hiện mỗi ngày TPHCM cần hàng trăm tấn rau muống để phục vụ sinh hoạt cho người dân. Để thỏa mãn nhu cầu đó, với cả chục loại thuốc trừ sâu, thuốc tăng trưởng được các nhà nông ven đô sử dụng như một “bửu bối” để gặt hái rau quanh năm. Chưa kể đến dầu nhớt thải cũng được dùng để cứu rau muống khỏi bị rầy tàn phá...

Cứ vô tư, miễn rau đẹp!

Đến phường Thạnh Xuân, quận 12, dù trời đã đứng bóng nhưng trên hàng trăm hecta rau muống nước, nhiều nông dân vẫn đang chăm sóc, tưới tắm cho ruộng rau của mình bằng nguồn nước ô nhiễm từ các kênh rạch chảy vào.


Nước bị ô nhiễm được dùng để tưới rau. (Ảnh: T.G)


Trên bờ ruộng, vô số bao bì, chai lọ thuốc trừ sâu, thuốc tăng trưởng đủ nhãn hiệu ta, tàu vứt lăn lóc. Anh T.V. T vừa lúi húi gom lại để đốt, vừa mau miệng: “Thời gian thu hoạch rau muống này là từ 20 – 25 ngày, những lúc nhu cầu thị trường tăng mạnh thì “tạt” nhiều thuốc tăng trưởng, siêu vượt để gặt sớm hơn. Ngọn và thân rau của ruộng nào dài, nhọn và soắn là do tạt nhiều thuốc tăng trưởng, siêu vượt đấy”.

Quan sát các ruộng liền kề ruộng rau của anh T, chúng tôi thấy ruộng nào rau cũng xanh um, tươi tốt. Tuy nhiên, nước trên các ruộng rau này đều lờ nhờ váng của dầu nhớt, có ruộng còn bốc mùi hôi. Chúng tôi đề nghị anh T cho biết “kỹ nghệ” trồng rau của mình, anh vô tư kể: “Lúc rau vừa cắt còn gốc thì phải tưới nhớt pha với nước rửa chén theo tỷ lệ: 1.000m² cần từ 4 – 5 lít nhớt thải xe máy và một ít nước rửa chén, như vậy “hỗn hợp” mới tan đều trong nước. Công đoạn này dùng để xử lý các con rầy trên ruộng. Sau khi rau được khoảng 8 - 9 ngày, dùng ngay các loại thuốc trừ sâu như: Fortazeb, Mexyl MZ... Nếu không có những loại này, dùng “thuốc” (vô danh) của Trung Quốc cũng được. Nếu vẫn không hết sâu bệnh, tiếp tục “tạt” thuốc “nặng đô” hơn. Gần ngày thu hoạch hoặc trước khi thu hoạch 1 ngày thì “tạt” thêm thuốc làm đẹp rau. Thuốc này sẽ cho thành quả: Rau trắng, đều cọng, đứng cây...”.

Sau khi tìm hiểu được “kỹ nghệ”, chúng tôi hỏi anh T: “Vậy còn các quy định về liều lượng, thời gian sử dụng thuốc bảo vệ thực vật thì sao?”. Anh T cho biết, các hộ nông dân không mấy quan tâm đến vấn đề này. Cứ “tạt” thuốc nếu thấy còn sâu bệnh, thuốc này không được thì xài thuốc khác. “Hiệu quả là “tạt” thôi. Thậm chí, có khi phải kết hợp nhiều loại thuốc mới có tác dụng”, anh T nói.

Theo thông tin từ Chi cục bảo vệ thực vật TPHCM, tình trạng sâu bệnh kháng thuốc là rất hiếm, chủ yếu do người dân không nhận “mặt” được sâu, hoặc “tạt” thuốc khi sâu đã quá lớn nên khi dùng thuốc (trong danh mục cho phép) mới không hoặc ít tác dụng. Còn việc dùng thuốc bừa bãi như nông dân một số nơi đang làm, với thời gian cách ly không đủ như vậy sẽ gây nguy hiểm cho người ăn. Có thể không bị ngộ độc ngay lập tức, nhưng ăn nhiều, thời gian kéo dài rất dễ bị tích tụ chất độc trong cơ thể...

Chính quyền “bó tay”?

Tình trạng người dân lạm dụng nhiều loại thuốc bảo vệ thực vật và dùng cả nhớt xe trong quá trình trồng rau đã diễn ra nhiều năm nay. Nhưng việc quản lý, xử lý thì vẫn còn khá lỏng lẻo. Phường Thạnh Xuân, quận 12, với diện tích trồng rau muống khoảng 200 hecta (chiếm 20% diện tích phường), là một điển hình.

Ông Nguyễn Văn Hùng, Chủ tịch phường Thạnh Xuân đã thừa nhận: “Nhiều năm qua, việc đổ nhớt và sử dụng nhiều loại thuốc bảo vệ thực vật trong trồng rau muống vẫn phổ biến. Đa số người trồng rau đều là dân nhập cư, có khi ngụ ở phường hoặc quận khác qua đây làm rau vào ban đêm, nên khó quản lý”.


Vỏ các chai thuốc trừ sâu không rõ nguồn gốc


Theo ông Hùng, phường đã từng tổ chức phổ biến kiến thức trồng rau sạch cho nông dân 4 lần, nhưng số người đến dự chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dù các cơ quan chức năng cũng thường xuyên đi kiểm tra, nhắc nhở, nhưng cũng không giải quyết được vấn đề. Những lần thấy đoàn kiểm tra xuống là người dân bỏ đi hết. Thậm chí bây giờ họ đã “nhẵn mặt” mấy ông thanh tra. Điều đó rất khó cho cơ quan quản lý. Bên cạnh đó thì việc xét nghiệm các loại thuốc có độc hay không độc, nằm trong danh mục cho phép hay không, chuyên môn của cán bộ phường cũng khó mà nắm bắt(!?)

Vậy là câu chuyện trồng rau với “kỹ nghệ” đáng lo ngại như trên vẫn chưa có hồi kết. Người tiêu dùng vẫn từng ngày, từng giờ bị đe dọa đến sức khỏe.

Rau muống trên dòng nước thải

Hà Nội có những con sông đã ô nhiễm ở mức báo động, đến tôm, cá cũng không thể sinh sống được như: Tô Lịch, sông Nhuệ; những hồ ao bốc mùi mỗi khi tiết trời nắng nóng. Song, trên những dòng nước đen ngòm, bốc mùi thối ấy, rau muống vẫn mọc tươi non, hàng ngày, người dân vẫn thu hoạch rồi chở ra chợ tiêu thụ.

Nước càng ô nhiễm, rau càng xanh non

Đồng hồ đã điểm hơn 9h sáng, thời điểm mà phiên chợ sáng dần vãn người mua bán, song số người dân chèo thuyền ra hồ Hào Nam (Ô Chợ Dừa, Đống Đa) để hái rau muống đem đi tiêu thụ vẫn đông. Chúng tôi không khỏi giật mình bởi những bè rau muống tươi tốt, xanh non mà người dân đang bó thành từng bó ở đây lại “sinh sôi” trên mặt nước đen ngòm, đặc sệt.

Một phụ nữ sống gần khu vực hồ Hào Nam cho biết, hồ này do HTX Nông nghiệp Hào Nam quản lý đã chia cho mấy chục hộ gia đình để trồng rau muống. Với diện tích tương đối rộng, mỗi ngày lượng rau muống được thu hái từ đây để cung ứng cho thị trường là không ít.

Không riêng hồ Hào Nam, mà hiện nay, người dân tận dụng tất cả diện tích mặt nước có thể để trồng rau muống. Những khu vực hồ ao xen kẹt chưa giải phóng hết trên đường Lạc Long Quân, đường Xuân Diệu... đều được dùng để trồng rau muống. Một số hộ dân sống xung quanh những khu vực này cho biết, nước ở những hồ ao xen kẹt gần như 100% là nước thải sinh hoạt, xung quanh 2 bên bờ là nơi tập kết rác thải, còn lại mặt nước là nơi trồng rau, cung cấp rau ra thị trường hàng ngày cho người tiêu dùng.

Nếu như trồng rau muống ở trên ruộng phải chăm sóc, bón phân... để rau sinh trưởng tốt thì dường như trồng thả rau muống trên các dòng sông, hồ ô nhiễm lại không tốn công sức cũng như phân bón. Dễ dàng nhận ra, khu vực nước sông, hồ càng ô nhiễm, càng đen sánh và bốc mùi thì dường như rau muống lại xanh tốt lạ thường.

Dọc chiều dài tuyến sông Nhuệ, người dân sống 2 bên bờ sông đã tận dụng triệt để mặt nước ô nhiễm để trồng rau muống. Tại sông Nhuệ đoạn đi qua địa phận 2 xã Tả Thanh Oai và Hữu Hòa (huyện Thanh Trì), người dân địa phương trồng rau muống dọc 2 bên bờ sông.

Hai bên sông, nhiều cống nước thải vẫn liên tục xả những dòng nước đen kịt, bốc mùi tanh. Ngay phía dưới là hàng loạt bè rau muống thi nhau mọc lên. Mỗi bè có một chiếc xuồng nhỏ phục vụ việc thu hoạch. Và, những bè rau tươi tốt trên những dòng nước thải này sẽ được mang ra các chợ, mang vào nội thành để tiêu thụ.

Chị Đỗ Thị Lựu, xã Tả Thanh Oai cho biết, cách đây 2 năm, chị đã trồng được 1 khúc rau muống tại bờ tả của sông Nhuệ, đoạn chảy qua xã. Càng ngày, rau xanh càng đắt đỏ, có giá, ban đầu chị chỉ trồng ven bờ, thì giờ đây, bè rau của chị đã lan rộng ra đến giữa lòng sông. Giờ đây, thu nhập chính của gia đình chị dựa vào bè rau trên sông Nhuệ, cấy lúa làm ruộng cho thu nhập không cao bằng bè rau này. Mỗi ngày chị cũng hái được 20-40 bó mang đi bỏ mối ở các chợ, bỏ mối cho những người buôn cũng có 40-50 nghìn đồng.

Rau muống liệu có nhiễm độc tố?

Đoạn sông Nhuệ khu vực huyện Thanh Trì được “tiếp sức” bởi một nhánh sông nước đen kịt và bốc mùi nồng nặc là sông Tô Lịch. Hầu hết những ai qua khu vực này đều phải nhăn mặt, bịt mũi vì mùi hôi thối. Bất chấp việc ô nhiễm trầm trọng đó, tại đây đã xuất hiện hàng trăm mét vuông rau muống được trồng trên mặt nước sát hai bên bờ. Dường như người dân vẫn thờ ơ với nguy cơ phát sinh dịch bệnh từ những bè rau muống trồng ở dòng sông này.


Rau muống được hái và rửa trên dòng sông nước đen ngòm


Bác Đào Thị Mận, một hộ dân sống gần khu vực trạm bơm xã Cự Khê, Thanh Oai cho biết, mỗi lần bơm nước từ sông Nhuệ phục vụ canh tác thì người dân xung quanh phải “sơ tán” hết người già và trẻ em vì không chịu nổi mùi hôi thối. Nhưng, trên dòng nước đen nhờ nhờ, quá mức ô nhiễm đấy, người ta lại trồng rau để tiêu dùng?

Tình trạng tận dụng mặt nước ô nhiễm, nước thải để trồng rau muống đã diễn ra từ rất lâu, song rau có đảm bảo chất lượng hay không thì đến nay vẫn chưa ai khẳng định được. Và hiện tại, tình trạng tận dụng mặt nước của một số hồ, ao để trồng rau muống đã thành phổ biến.

Việc trồng rau muống trên diện tích mặt nước bị rác, phế thải “tấn công” đang đặt ra câu hỏi: Liệu chất lượng của sản phẩm này sau khi bán ra thị trường có đảm bảo các tiêu chí về VSATTP? Bởi trên thực tế, theo cảm quan ban đầu, cứ nhìn vào mặt nước ngập ngụa rác thải, ai cũng e ngại đến những sản phẩm được trồng trên đó. Song, đến nay, vẫn chưa có một câu trả lời xác đáng cho người tiêu dùng.

Hơn nữa, nhiều nghiên cứu về môi trường đã cho thấy, rau muống trồng trên những dòng sông, hồ ô nhiễm có khả năng làm sạch nước, hút độc tố và kim loại nặng. Như vậy, liệu những độc tố và kim loại nặng này còn tồn tại trong cây rau và gây hại cho sức khỏe người tiêu dùng?

Saigonecho sưu tầm

*************************

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009


14- “TÀI LIỆU MẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN.”
Báo cáo trong cuộc họp mặt kiều vận
Nguyễn Tâm Bảo

Kính mời sinh viên và các quý vị trí thức khác xem tài liệu mật của chính quyền cộng sản Việt Nam để thấy rõ chính quyền này tôn trọng quý vị và nhân dân đến mức nào. Tất cả mọi nỗ lực phê bình chế độ đều không thể nào nói rõ được bản chất của chế độ bằng chế độ tự bộc lộ bản chất của chính mình.

Quốc Việt
_____________


“Tài-liệu Mật của Việt Cộng”
Báo cáo trong cuộc họp mặt kiều vận


Nguyễn Tâm Bảo

Lưu trữ theo chế độ tài liệu tuyệt mật

Thưa các đồng chí,

Đảng quang vinh của chúng ta muốn tồn tại và phát triển, giữ vai trò là đảng tiên phong và duy nhất lãnh đạo đất nước, thì có mấy mục tiêu quan trọng sau đây phải được quan tâm đúng mức:

1. Phải làm cho dân chúng vừa yêu vừa sợ.

Nếu không thể làm cho người dân yêu mến – điều mà tôi e là sự thật cay đắng cần chấp nhận – thì cũng phải tuyệt đối duy trì nỗi sợ hãi để họ không bao giờ có đủ ý chí mà nổi loạn.

2. Phải giữ cho cái gọi là 'phong trào dân chủ đối lập' không thể trở thành phong trào đúng nghĩa, không thể bén rễ và lan rộng.
Phải làm sao để nó chỉ là hoạt động manh mún, rời rạc, tự phát của các cá nhân đơn lẻ; làm cho có nhiều 'lãnh tụ' mà ít hoặc không có quần chúng; có nhiều 'nhân sĩ trí thức' mà ít hoặc không có một tổ chức nào có thực lực; có nhiều những hoạt động lãng mạn hời hợt có tính phô trương – mà người dân có biết đến cũng chỉ mỉm cười ý nhị – chứ ít hoặc không có những hoạt động thiết thực có tầm mức ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội; có thật nhiều những hoạt động 'chống cộng cực đoan' có tính chất phá hoại từ bên trong, gây phản cảm đối với người dân lao động, thậm chí làm cho những gia đình cách mạng và đội ngũ cựu chiến binh phẫn nộ… Tóm lại, phải làm cho người dân nếu không quay lưng thì cũng thờ ơ với cái gọi là 'đấu tranh dân chủ'. Cụ thể như thế nào thì tôi đã có dịp trình bày...

3. Phải chủ động trong việc nâng cao dân trí để làm bàn đạp mà phát triển kinh tế, nhưng lại phải lèo lái để 'dân trí cao' không đồng nghĩa với 'ý thức dân chủ cao'. Phải làm sao để chất lượng giáo dục bậc đại học được cải thiện nhưng đa số sinh viên phải trở nên thực dụng hơn, có tinh thần 'entrepreneurship' – khao khát tiền bạc và công danh, mạo hiểm và sáng tạo trong kinh doanh, cầu tiến trong sự nghiệp riêng, tôn thờ Bill Gates và chủ nghĩa tiêu thụ – nhưng đồng thời cũng tuyệt đối thờ ơ với những lý tưởng và hoài bão cải biến xã hội, xa lạ với những tư tưởng trừu tượng viễn vông, tìm kiếm những giải pháp cá nhân thay cho ý thức công dân, và đặc biệt là tránh xa âm mưu thay đổi chế độ.

4. Phải chủ động trong việc mở rộng xã hội dân sự, thuần phục và trung hòa giai cấp trung lưu đang lớn mạnh (gọi là 'co-optation' )…. Làm sao để trong mỗi tổ chức dân sự đều có chân rết của ta. Các tổ chức trung gian như mặt trận Tổ quốc, công đoàn, hội phụ nữ, các hội cựu chiến binh, các câu lạc bộ hưu trí… phải phát huy vai trò tối đa trong việc trung hòa những nhân tố nguy hiểm, điều hòa những xung đột nếu có giữa nhà nước và xã hội, giảm thiểu sự bất mãn của dân chúng…
Làm sao để xã hội dân sự vẫn được mở rộng nhưng theo hướng có kiểm soát của chúng ta, chứ không trở thành mối đe dọa. Quan trọng hơn cả là chúng ta phải tiếp tục nuôi dưỡng nỗi sợ hãi – dù chỉ là nỗi sợ mơ hồ trong tiềm thức – nhưng đồng thời cũng không để cho nhân dân cảm thấy tuyệt vọng... Cho dù người dân có bất mãn về chuyện này chuyện kia thì vẫn làm cho họ nuôi hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Và phải làm điều này một cách hết sức tinh vi, kiên nhẫn, đôi lúc phải can đảm cắt bỏ những khối u trong đảng để làm nguội bớt nỗi tức giận của nhân dân.

Trong trường hợp này thì việc thả Nguyễn Việt Tiến và việc bắt giam hai nhà báo là sai lầm. Lẽ ra chúng ta phải không tiếc một số ít các đồng chí tham lam quá mức, biến họ thành dê tế thần để giành lại niềm tin của nhân dân, hoặc ít nhất cũng làm họ giảm bất mãn, trong nỗ lực chống tham nhũng của chúng ta.

Một người bất mãn cực độ là một người nguy hiểm. Một người tuyệt vọng đôi khi còn nguy hiểm hơn. Một người lạc quan, nhiều hy vọng, thì thường cũng là một người dễ bảo, yêu chuộng sự ổn định và do đó không có ý định phản kháng. Chúng ta phải biết dùng mồi để nhử, đánh vào thói tham lam ích kỷ lẫn thói háo danh của người đời, vừa phải làm sao để tinh thần thực dụng và chủ nghĩa mánh mung chụp giật trở thành bản tính của dân tộc – vốn đã rã rời về ý chí, tan vỡ về niềm tin, chán ngán các loại ý thức hệ; nhưng đồng thời cũng phải chuẩn bị sẵn những cái van để dân chúng có chỗ giải tỏa ẩn ức.

Tuyệt đối không để sự bất mãn trong xã hội tích tụ lại vượt quá ngưỡng kiểm soát của chúng ta. Kiên quyết tiêu diệt mọi mầm mống có khả năng dẫn đến các loại hoạt động đối kháng có tổ chức, có sự phối hợp rộng rãi; tuyệt đối ngăn chặn khả năng huy động được đông đảo quần chúng tham gia.

Chúng ta phải nghiên cứu tất cả những tư tưởng gia vĩ đại trong việc chiếm đoạt quyền lực và duy trì vị trí độc tôn, từ Tôn Tử, Ngô Khởi, Trương Tử Phòng, Lý Tư… và Mao Trạch Đông ở phương Đông, cho đến Machiavelli – tác giả cuốn cẩm nang 'The Prince' nổi tiếng ở phương Tây, thậm chí cả Napoleon, Hitler,Stalin… hoặc Hugo Chavez thời nay. Tất cả đều có những điều rất đáng để chúng ta học hỏi, từ nghệ thuật mị dân cho đến những thủ đoạn cứng – mềm linh hoạt trong việc đối phó với địch, và cả những sai lầm chiến thuật của các vị này.

Phải làm sao để chúng ta vẫn trấn áp được đối lập dân chủ, nhưng vẫn không làm sứt mẻ quan hệ ngoại giao đang ngày một tốt hơn với Hoa Kỳ và phương Tây – vốn là những kẻ đạo đức giả, duy lợi và thực dụng nhưng thích rao bán tấm áo 'dân chủ tự do' cùng với những khẩu hiệu cao đẹp khác.

Tuy nhiên, chúng ta cần phải khái quát những luận điểm của Machiavelli để có thể áp dụng cho một chế độ, một đảng phái có cơ cấu phức tạp, chứ không phải là một nhà độc tài quân phiệt giản đơn. Một nhà độc tài dù tàn độc đến đâu, ranh ma đến đâu, thì cũng chỉ là một kim tự tháp trên sa mạc, tĩnh lặng và không tiến hóa – nên trước sau cũng sẽ để lộ sơ hở chết người. Nhưng một đảng chuyên quyền thì luôn luôn biến động, thay đổi và lớn lên không ngừng; biết bù đắp khiếm khuyết, che dấu yếu điểm, phô trương sức mạnh một cách vô cùng linh động… và đặc biệt có đủ tài lực và nhân lực để lan tỏa chân rết đến mọi ngõ ngách của xã hội, kiểm soát cả dạ dày lẫn linh hồn của nhân dân.
Bác Hồ (hay có thể là bác Lê Nin) đã dạy: người cách mạng phải không ngừng học hỏi, học từ nhân dân và học từ kẻ địch; phải không ngừng tiến hóa về mặt tư duy lẫn thủ đoạn để sống sót mà vươn lên trong bất cứ hoàn cảnh nào; phải luôn uyển chuyển và linh động để sẵn sàng thay máu đổi màu khi cần thiết, thậm chí sẵn sàng đào thải cả những đồng chí quá tham lam và ngu dốt có hại đến lợi ích chung của đảng. Đối với địch thủ thì phải thiên biến vạn hóa, ranh ma tàn độc đủ cả… và đặc biệt phải biết dùng hình nộm kết hợp với thủ đoạn đấu bò tót kiểu Tây Ban Nha để thu hút ám khí và sừng bò của đối thủ.

Trong lúc đối thủ tiêu hao lực lượng vì đánh vào những hình nộm rơm, hoặc phung phí thời gian và sức lực vào những mục tiêu viễn vông, thì chúng ta lạnh lùng quan sát, phân tích thấu đáo địch tình, ra đòn bất ngờ và hợp lý để địch chết không kịp ngáp.... Đặc biệt chúng ta ngầm khuyến khích những hành động tự sát theo kiểu 'không thành công cũng thành nhân' – tất nhiên là phế nhân. Chúng ta cũng phải biết lắng nghe những phê phán của địch thủ mà thay đổi cho thích hợp. Kẻ đối địch luôn có những bài học quí giá mà chỉ có những người bản lĩnh và khôn ngoan mới nhìn ra. Nếu kẻ địch lãng mạn viễn vông với những khẩu hiệu trừu tượng như 'dân chủ', 'nhân quyền', 'tự do' … thì chúng ta phải thực tế với những tiêu chí cụ thể như 'ổn định xã hội', 'tăng trưởng kinh tế', 'xóa đói giảm nghèo'…

Nếu kẻ địch hô hào những điều khó hiểu du nhập từ phương Tây như 'đa nguyên', 'đa đảng', 'pháp trị', 'khai phóng'…thì chúng ta phải tích cực cổ vũ mô hình Nhân Trị của đấng Minh Quân – nhưng ở đây Minh Quân phải được hiểu là đảng cộng sản – cũng như đề cao những 'giá trị Á châu' một cách khéo léo.

* Phát Huy dân chủ cơ sở - tập trung. Chúng ta cũng phải phát huy 'dân chủ cơ sở', 'dân chủ tập trung', 'dân chủ trong đảng'… để làm sao cho dân thấy đảng không phải là cái gì đó cao xa vời vợi, mà đảng cũng là dân, ở ngay trong dân, từ dân mà ra, đã và đang đồng hành cùng với dân. Phải cho dân thấy là nếu đảng có xe hơi thì dân cũng có hon đa – chứ không phải đi bộ; nếu đảng có đô la thì dân cũng có tiền in hình Bác đủ tiêu xài – chứ không quá túng thiếu; nếu đảng có cao lương mỹ vị thì dân cũng có gạo ăn – không chết đói mà còn dư thừa để đem xuất khẩu.

Đặc biệt là phải tích cực tuyên truyền và giải thích để người dân hiểu được ý nghĩa của 'dân chủ' theo cách có lợi cho chúng ta: 'dân chủ' nghĩa là đảng luôn lắng nghe dân, phản ánh ý nguyện của dân (phần nào thôi) qua những chính sách vĩ mô và vi mô, thỏa mãn niềm tự ái của dân vì được dạy dỗ đảng, cũng như kích thích lòng tự hào dân tộc của dân để hướng nó vào những kẻ thù mơ hồ dấu mặt ở bên ngoài.

Đối thủ của chúng ta thường lãng mạn và nhiều nhiệt tình nhưng ít chịu học hỏi, hoặc nếu có học thì chỉ qua quýt đủ để thuộc lòng những khẩu hiệu trừu tượng như 'nhân quyền', 'dân chủ'… rồi nhai đi nhai lại làm dân chúng phát nhàm. Nói chung, đối thủ của chúng ta thường chỉ biết đến một số cuốn cẩm nang về dân chủ có ngôn từ rất kêu, rất đẹp, nhưng nghèo nàn về phương pháp thực tế, lẫn lộn giữa cứu cánh và phương tiện....

Ngược lại, chúng ta cần phải tích cực nghiên cứu sâu sắc những trước tác của các học giả phương Tây về khoa học chính trị và kinh tế học. Chúng ta phải nhận thức được đã có rất nhiều những nghiên cứu khoa học về mối quan hệ biện chứng giữa 'thể chế chính trị' và 'phát triển kinh tế'. Hai phạm trù 'dân chủ' và 'phát triển' có quan hệ hết sức phức tạp, phi tuyến, chứ không phải là quan hệ nhân – quả. Nghiên cứu kỹ về vấn đề này sẽ rất có lợi cho chúng ta trong việc chủ động phát triển kinh tế mà không cần phải 'dân chủ hóa'.

Chúng ta cũng phải nhìn nhận một thực tế là: phát triển kinh tế làm phát sinh một số yếu tố hiểm nguy cho chế độ. Tuy nhiên, điều này còn tùy thuộc vào hoàn cảnh cụ thể, tùy thuộc vào khả năng 'tháo ngòi nổ' của chúng ta, cũng như khả năng khai thác những yếu tố hiểm nguy này của đối lập dân chủ. Chẳng hạn, học giả Daron Acemoglu của đại học MIT danh tiếng đã có nhiều phân tích về 'nguồn gốc kinh tế của các chế độ độc tài và dân chủ'. Trong đó ông đã chỉ ra rằng phát triển kinh tế kèm theo việc phân bố của cải vật chất một cách tương đối công bằng, đồng thời với việc nới lỏng một cách chừng mực những tự do dân sự, thì bất mãn của xã hội sẽ không quá cao, do đó hoàn toàn có thể duy trì chế độ độc tài mà vẫn thúc đẩy kinh tế phát triển. Đó là trường hợp của Singapore, điển hình của một nhà nước độc tài sáng suốt. Một ví dụ nữa là những nghiên cứu của Bruce Bueno de Mesquita, đã chỉ ra cho chúng ta những kinh nghiệm quí báu trong việc đàn áp cái gọi là 'coordination goods', tức là những yếu tố vốn không ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế, nhưng nếu được vận dụng bởi đối lập dân chủ thì lại trở thành những vũ khí đáng sợ. Đó là nghệ thuật 'đàn áp có chọn lọc’ mà tôi đã có dịp phân tích.

* Giới trẻ và sinh viên học sinh
Một kết quả bất ngờ mà theo tôi cũng là một kinh nghiệm quí trên mặt trận tuyên truyền nhồi sọ: việc chúng ta bắt ép sinh viên phải học tập chủ nghĩa Marx – Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh đã đem lại những kết quả ngoài mong ước. Thành công của chúng ta không phải đã đạt được mục đích ban đầu là làm cho thế hệ trẻ tôn thờ thứ chủ nghĩa mà ngay cả chúng ta cũng không tin. Ngược lại, thành công của chúng ta là đã làm cho thế hệ trẻ chán ngán đến tận cổ khi phải học mãi một thứ ý thức hệ lỗi thời, bị nhồi nhét đến phản cảm những tư tưởng cũ kỹ. Nhờ vậy chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ trẻ thờ ơ vô cảm với tất cả các loại tư tưởng và ý thức hệ, chai sạn với lý tưởng và hoài bão mà thanh niên thường có, trở nên thực dụng và ích kỷ hơn bao giờ hết.Thế hệ trẻ hôm nay, ngoài cái đức tính thực dụng và tinh thần chụp giật, cũng như niềm khao khát tiền bạc, công danh, ám ảnh bởi chủ nghĩa hưởng thụ, thì chỉ còn le lói 'tinh thần dân tộc' vẫn còn sót lại trong máu huyết của mỗi người Việt.

Đây là con dao hai lưỡi, là con giao long đang nằm yên, mà chúng ta cần phải biết lèo lái một cách khôn ngoan để không xảy ra một tiểu Thiên An Môn ở Ba Đình.

Dưới chế độ chuyên chế nào cũng vậy, sinh viên và trí thức trẻ luôn luôn là những kẻ nguy hiểm nhất, là ngòi nổ của quả bom, là kíp mìn hẹn giờ, là hạt nhân của các phong trào đấu tranh. Các cuộc cách mạng nhằm lật đổ chế độ độc tài bao giờ cũng do sinh viên và trí thức dẫn đầu; công nhân, nông dân, và các tầng lớp lao động khác chỉ là sức mạnh cơ bắp.. Chỉ có trí thức và sinh viên mới đủ lý luận để huy động được đông đảo quần chúng, mới có lý tưởng để dấn thân, và mới có khả năng tổ chức và phối hợp.

Triệt tiêu được những phong trào sinh viên, cô lập được những trí thức phản kháng, chính là đánh vào đầu não chỉ huy của địch. Những thứ còn lại như 'dân oan biểu tình', 'công nhân đình công'… chỉ là cơ bắp của một cơ thể đã bị liệt não.

Như trên đã nói, chúng ta đã thành công trong việc làm cho sinh viên trở nên lãnh cảm về các loại ý thức hệ, thờ ơ với những tư tưởng tự do khai phóng từ phương Tây. Chúng ta chỉ còn phải đối phó với tinh thần dân tộc của sinh viên đang có nguy cơ thức dậy, mục đích là để nó ngủ yên, nếu không phải lèo lái nó theo hướng có lợi cho chúng ta.

* Trí thức
- Đối với tầng lớp trí thức, những biện pháp 'vừa trấn áp vừa vuốt ve' từ xưa đến nay đã đem lại kết quả khả quan. Chúng ta đã duy trì được một tầng lớp trí thức hèn nhát, háo danh, và nếu không quá ngu dốt thiển cận thì cũng chỉ được trang bị bởi những kiến thức chắp vá, hổ lốn, lỗi thời.

- Nói chung, đa số trí thức của chúng ta đều hèn, đều biết phục tùng theo đúng tinh thần 'phò chính thống' của sĩ phu xưa nay. Phần lớn những kẻ được coi là trí thức cũng mang nặng cái mặc cảm của việc học không đến nơi đến chốn, ít có khả năng sáng tạo, và so với trí thức phương Tây về cả tri thức lẫn dũng khí đều cách xa một trời một vực.

- Trí thức của chúng ta vẫn mãi mãi giữ thân phận học trò, kiểu sĩ hoạn mơ ước được phò minh chủ, hanh thông trên đường hoạn lộ, chứ không bao giờ vươn lên thành những nhà tư tưởng lỗi lạc.
- Tầm mức ảnh hưởng của trí thức đến xã hội không đáng kể, không dành được sự kính trọng từ các tầng lớp nhân dân, thậm chí còn bị người đời khinh bỉ bởi sự vô liêm sỉ và thói quen ném rác vào mặt nhau.

- Chỉ có một số ít trí thức vượt qua được cái vỏ ốc hèn nhát, nhưng thường là quá đà trở nên kiêu ngạo tự mãn, coi mình như núi cao sông sâu, là lương tâm thời đại. Những người này quả thật có dũng khí, nhưng cũng không đáng sợ lắm bởi đa phần đều có tâm mà không có tài, có đởm lược mà ít kiến thức.

- Đa phần trong số này cũng chỉ đến khi về hưu mới thu gom được dũng khí mà ra mặt đối đầu với chúng ta, do đó sức cũng đã tàn, lực cũng đã kiệt. Một số ít trẻ trung hơn, nhiệt huyết còn phương cương, thì lại chưa có kinh nghiệm trường đời, chưa được trang bị lý luận chu đáo, chưa có kiến thức về dân chủ sâu rộng. Với những kẻ này chúng ta đàn áp không nương tay, bỏ tù từ 3 đến 7 năm. Đó là phương cách giết gà từ trong trứng.
Thử tượng xem một tài năng trẻ phải thui chột những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trong lao tù, cách ly với môi trường học vấn, gặm nhấm nỗi cô đơn thay cho việc học hành nghiên cứu, thì sao có thể phát triển hết khả năng? Khi ra tù thì cũng đã quá tuổi trung niên, mệt mỏi, chán chường. Nếu vẫn còn dũng khí thì cũng đã tụt hậu về kiến thức, bị trì néo bởi gánh nặng gia đình, còn làm gì được nữa?

Với những phân tích như trên tôi cho rằng chế độ của chúng ta vẫn còn bền vững ít nhất thêm hai mươi năm nữa. Nhưng thời thế đổi thay. Chúng ta không thể kiêu ngạo mà tin rằng sẽ trường tồn vĩnh viễn. Chúng ta luôn học hỏi và thay đổi để sống còn và vươn lên, nhưng cũng nên biết rằng đối thủ của chúng ta có lẽ cũng không quá ngu ngốc.

Nếu kẻ địch cũng nhìn ra được mạnh – yếu của chúng ta, cũng biết tự đổi thay để thích nghi, cũng biết học cách đấu tranh có phương pháp, có tổ chức, có chiến lược… thì chuyện gì sẽ xảy ra sau hai mươi năm nữa thật khó mà biết được.

Đó là một cuộc đua đường trường mà kẻ nào dai sức hơn, bền chí hơn, khôn ngoan hơn, thì sẽ đến đích trước.

Chúc các đồng chí chân cứng đá mềm và luôn nhớ lời dạy của Hồ Chủ Tịch: “Khó khăn nào cũng vượt qua, Kẻ thù nào cũng đánh thắng”.
************************

15- Tội ác cộng sản Việt gian bị phơi ra ánh sáng qua tin tức: Bị bắt vì mua dâm trẻ em tại Cambodia: Khi du lịch thành “bóc lịch”

Mộc Lan - Tổng hợp

Thứ Hai vừa qua, 3 du khách Hoa Kỳ đã bị bắt khi từ Campuchia về nước vì can tội mua dâm trẻ em. Vụ bắt giữ này là kết quả điều tra của “Operation Twisted Traveler” (OTT - Tổ chức chống du khách có ý đồ bất chính – ML). Tổ chức này là một bộ phận của của U.S. Immigration and Customs Enforcement (ICE - Sở Nhập cư và Hải quan Hoa Kỳ - ML) nhằm đối phó với tình trạng mãi dâm trẻ em ngày càng gia tăng tại một số nước trên thế giới, đặc biệt là tại Cambodia.
3 người Mỹ can tội “du lịch mua dâm thiếu niên” (Child Sex Tourism) đã bị cảnh sát Cambodia bắt giữ trong tháng Hai, 2009.

Du lịch chưa xong đã về hầu toà (Nguồn: Fox News/ICE)

Ronald Gerard Boyajian, 49 tuổi, cư ngụ tại thành phố Menlo Park, tiểu bang California, đã mua dâm một bé gái Việt Nam 10 tuổi trong một chuyến du lịch Cambodia tháng 9/2008 tại một vùng dày đặc các ổ mãi dâm có tên “Kilo 11” (cách Phnom Penh 11 ki-lô-mét)

Erik Leonardus Peeters, 41 tuổi, sống tại thành phố Norwalk, cũng thuộc California, bị cáo buộc về tội đã trả các bé trai Cambodia từ 5 đến 10 đô la để mua dâm.

Jack Louis Sporich, 75 tuổi, cư dân thành phố Sedona, tiểu bang Arizona, theo lời các nhân chứng thì ông ta đã lái xe gắn máy trên các đường phố Siêm Rệp và thả tiền xuống đất để dụ dỗ trẻ em. Sporich cũng bị cáo buộc đã ấu dâm với ít nhất một bé trai.

3 bị cáo nói trên đã bị đưa về Hoa Kỳ để xét xử. Tại Hoa Kỳ, hành động mua dâm trong khi du lịch sẽ phải chịu án nặng nề hơn tại Cambodia. Bản án cho loại tội hình này có thể lên tới 30 năm tù giam. (1)

Hoa Kỳ không dung túng tệ nạn mua dâm trẻ em trá hình qua du lịch

Cũng trong thứ Hai 31/2008 Federal Bureau of Investigation (FBI - Cục Điều tra Liên bang – ML) của thành phố Los Angeles, California, ra bản thông cáo về tội trạng của ba bị cáo nói trên. Luật sư công tố của chính phủ Liên bang Hoa Kỳ, ông Thomas O'Brian tuyên bố:

Những người đàn ông bị bắt giữ trong cuộc điều tra này rõ ràng đã nghĩ rằng họ có thể theo đuổi những khoái cảm quái đản của họ bằng cách đi khỏi Hoa Kỳ để có thể chụp bắt trẻ em ở các nước khác, nhưng họ đã hoàn toàn sai lầm. Hơn bao giờ hết, chúng ta (Hoa Kỳ) sẽ làm việc chặt chẽ với các quốc gia khác và với những tổ chức có cùng quan tâm để làm tất cả những gì chúng ta có thể để chỉ chứng và sử phạt hành vi mua dâm qua qua du lịch, cũng đồng thời để bảo vệ trẻ em trên khắp thế giới bằng mọi cách.

Ông John Morton, Thứ trưởng Bộ Nội An, phụ trách ICE, còn nhấn mạnh thêm:

Những kẻ săn tìm tình dục không thể nào thoát khỏi công lý bằng cách đi ra nước khác để tìm bắt, xâm phạm và bạo hành trẻ em. ICE sẽ làm việc chặt chẽ với những cơ quan các nước khác để nhận diện những ai có những hành vi đó qua ngã du lịch. Chúng ta phải bảo vệ trẻ em khỏi tệ nạn mãi dâm dù ở trong nước Mỹ hay tại những nước khác. Tuyên bố của ngày hôm này là một thông điệp của Hoa Kỳ, rằng: Hành vi du lịch ra nước ngoài để xâm phạm trẻ em sẽ không thoát khỏi con mắt của luật pháp và sẽ không được dung thứ.

Bà Carol Rodley, Đại sứ Hoa Kỳ tại Cambodia cũng lên tiếng:

Những bản án mới này nhằm nói với người dân Cambodia một cách rõ ràng rằng Hoa Kỳ sẽ không dung tha hành vi xâm phạm này. Đây không những là sự chứng tỏ cho các nạn nhân tại Cambodia biết về sự kiên quyết của chúng tôi trong việc thiết lập công lý, đó còn là sự ngăn cấm mạnh mẽ những ai đang có ý định muốn đến Cambodia để mua dâm trẻ em.

Bản thông cáo cũng cho biết thêm rằng một trong những hoạt động của OTT là các nhân viên ICE và FBI Hoa Kỳ sẽ cùng huấn luyện cho các tổ chức tại Cambodia để đối phó với nạn ấu dâm, những tổ chức này bao gồm các đại diện của Cambodia National Police (CNP - Cảnh sát Quốc gia Cambodia - ML), những nhân viên công lực địa phương và nhiều tổ chức phi chính phủ (NGO) khác. Cuộc huấn luyện này bao gồm mọi tiến trình của việc điều tra hoạt động du ấu dâm, từ các cách khám xét, bắt giữ, những kỹ thuật theo dõi đến những điều khoản pháp lý trong đạo luật PROTECT Act. (2)

Tên là Xứ Chùa Tháp nhưng có rất nhiều nhà chứa

Theo Thứ trưởng Bộ Nội An John Morton, Cambodia là “ground zero” của dịch vụ mãi dâm trẻ em. Quả thật, từ nhiều năm qua các trẻ em Việt Nam không ngừng bị bắt cóc, lừa gạt, buôn bán... để làm nô lệ tình cục ở các ổ mại dâm Cambodia, gồm Phnompenh và các đô thị du lịch khác.

Chương trình Việt ngữ Đài Á Châu Tự Do đã có những loạt bài nói đến tệ nạn này. Gần đây nhất là cuộc phỏng vấn linh mục Martino Nguyễn Bá Thông, người đã nhiều năm dấn thân vào những
hang ổ tối tăm ở Cambodia để tìm hiểu và cứu giúp các nạn nhân tuổi nhỏ.

LM Martino đã đến Siem Reap, nơi nổi tiếng có rất nhiều động mãi dâm tại Cambodia, với một người em trai. Cảnh ngã giá trong một nhà chứa được LM Martino thuật lại như sau:
Khi chúng tôi vào trong phòng đó, bởi vì họ đã biết thông tin từ buổi chiều là tôi chỉ muốn các cô gái nhỏ tuổi mà thôi, thì mụ tú bà bảo là các em nhỏ chưa có tập trung đủ. Bà nói rất rõ là để gọi điện thoại cho nó đã, có đứa thì đang đi chùa, có đứa thì đang ở nhà học bài, khi nào có khách thì mới dẫn tụi nó tới thôi. Thế là bà ta gọi tập trung được khoang 7-8 em, khoảng 14-15 tuổi.

Tôi nói qua người thông dịch là tôi còn muốn các em nhỏ hơn nữa, nhỏ hơn nữa. Cuối cùng một mụ tú bà quay qua đứa con gái của mình và giới thiệu với tôi là nếu tôi không muốn những đứa nhỏ này thì bà ta sẵn sàng bán đứa con gái của bà cho tôi.

Thật sự lúc đó tôi cảm thấy người em họ của tôi không thể chịu đựng được cảnh đó nữa, bởi vì người em họ của tôi không thể tin nổi một người mẹ nhẫn tâm đến độ bán con của mình, trả giá trên thân xác con của mình. Và tôi cảm thấy người em của tôi sắp sửa buông rơi (bỏ cuộc) cho nên tôi đồng ý sẽ không đi với đứa con của bà đó, nhưng đi với những đứa trẻ lớn hơn tức khoảng 14-15 tuổi như vậy để cho đứa em của tôi có thể thoát ra khỏi cảnh tượng đó.

Theo LM Martino, đã có hơn 20 ngàn trẻ em Việt Nam bị bán làm nô lệ tình dục ở Cambodia. Mùa Hè năm 2000, LM Martino Nguyễn Bá Thông, với hơn 11 năm làm việc với các trẻ bụi đời, đến Cambodia để tìm hiểu về cuộc sống của của các trẻ em bị bán vào con đường mãi dâm. Chứng kiến cảnh đời quá đỗi đau khổ của các em, linh mục đã cố gắng tìm hiểu và cứu thoát các em ra khỏi những hang ổ đen tối đó (3)

Các em cần bạn!

Thày giáo Bùi Hoàng Sang, một tấm lòng nhân ái khác với các trẻ em bất hạnh. Ông từ nhỏ đã thường theo mẹ qua chợ trời Cambodia mua heo gà, thồ về Việt Nam bán kiếm sống. Không được theo học như những đứa trẻ khác vì chỉ tới lớp bữa đực bữa cái trong khi cậu bé Sang luôn mong được đi học. Nhưng nhờ đi buôn bán như thế Sang nói thông ngôn ngữ Khmer.

Năm 1994, ông Sang phiêu bạt tới kỳ quan Ðế Thiên Ðế Thích, chọn Siem Reap làm trạm dừng chân. Ông có mặt tại khu “đèn đỏ” mạt hạng giữa một cộng đồng hoàn toàn mù chữ, mù cả chữ Miên lẫn chữ Việt. Một lá thư, một tờ đơn, một bản chỉ dẫn cách dùng thuốc nhức đầu, xổ mũi… đều cần viết hoặc đọc giúp. Cuối cùng, nhu cầu của bà con và nỗi buồn thất học thuở nào khiến ông Sang nghĩ đến cách giúp lũ nhỏ viết được vài chữ Khmer để sống với người bản xứ và đọc được tiếng Việt để khỏi mất cội nguồn .
Lớp học Tình Thương miễn phí của anh Bùi Hoàng Sang, một người sáng làm lái heo, chiều làm thày giáo đã ra đời như thế. (4)

Lớp học của các trẻ em Việt kiều ở khu “Ðèn Ðỏ” do thầy Bùi Hoàng Sang phụ trách.

Những tấm lòng vị tha và hy sinh của LM Martino, thày giáo Bùi Hoàng Sang... tuy rực sáng nhưng vẫn không đủ để xua hết bóng tối đang trùm kín số phận hàng ngàn nạn nhân bé nhỏ Việt Nam, những nô lệ thời hiện đại tột cùng khốn khổ.

Người viết xin mượn câu nói của cha Martino Nguyễn Bá Thông gởi đến các bạn đọc, như một hy vọng cho tương lai không còn u tối nữa của các các em bé Việt Nam trên xứ Chùa Tháp (5)

Và sau khi đọc xong bài viết này, nếu trong tâm hồn bạn có một tiếng mời gọi nào đó; có thể nó là lời mời gọi bạn chia sẻ những gì bạn có với những người kém may mắn hơn bạn trong gia đình, nơi cộng đoàn, sở làm, hay thế giới này, xin bạn đừng khước từ và đừng bao giờ sợ cất lên tiếng nói thay cho họ. Xin bạn hãy cùng với tôi gởi bài viết này đến tất cả những người bạn quen biết. Các em cần bạn! Xin bạn hãy là tiếng nói của các em đến với thế giới bên ngoài. Xin bạn hãy bằng tiếng nói hay hành động của mình dẫn các em ra khỏi “điạ ngục trần gian” hay “cái cũi nhốt người” để cho các em có cơ hội nhìn về ánh sáng.

© DCVOnline

(1) - U.S. Pedophiles Nabbed in Cambodia Sex-Tourist Sting , William Lajeunesse, foxnews.com. 31/08/09
(2) - Three American Men Accused of Traveling to Cambodia to Have Sex with Children Now En Route to United States to Face Prosecution on Federal ‘Sex Tourism’ Charges, FBI of Los Angeles, 31/08/09The PROTECT Act of 2003 (PROTECT là chữ viết tắt của “Prosecutorial Remedies and Other Tools to end the Exploitation of Children Today”) là bộ luật của Hoa Kỳ nhằm ngăn chặn sự bạo hành trẻ em.U.S. Immigration and Customs Enforcement (ICE) được thành lập năm 2003 là cơ quan điều tra lớn nhất của Department of Homeland Security (Bộ Nội An - DTN)
(3) - Một vấn đề không thể chìm vào quên lãng, Thanh Trúc, RFA.org, 04/02/09
(4) - Băng qua Cambodia: Từ khu mãi dâm đến lớp học tình thương của trẻ em người Việt ở Siem Reap (kỳ V), Trần Tiến Dũng, nguoi-viet.com, 24/03/06
(5) - Ngõ Cụt? - Chuyện Thứ 2 - Chuyện “Mua Trinh”, LM Martino, hayyeuthuong.org, 12/11/08

*********************